23 tháng 6, 2009

Đà Lạt của những mùa xưa cũ


Ba mươi năm vật vã trên giường bệnh, thảng họăc đôi lần có rời nhà thì cũng vào thẳng bệnh viện, Đà Lạt với tôi vừa gần mà cũng vừa xa lăng lắc. Ở giữa lòng Đà Lạt mà tôi vẫn luôn nhớ về Đà Lạt. Cảnh vật Đà Lạt trong tôi chỉ là những hình ảnh xưa cũ trong kỷ niệm cứ phai nhạt dần qua bao năm tháng. Đã từ lâu, rất lâu, tôi thèm được về thăm lại những con đường, những góc phố đã từng in dấu gót chân tôi, gót chân của một thời ấu thơ hồn nhiên, vụng dai. Nhưng mong ước vẫn chỉ là mong ước thế thôi, tôi phải kìm nén, chôn chặt cái ước vọng nhỏ nhoi ấy của mình vì còn quá nhiều thứ phải lo toan trong cuộc đấu tranh đầy khó khăn với căn bệnh dai dẳng của mình.

Rồi một ngày, trở lại với đời sống xã hội, đi giữa dòng người và nhà cửa không biết tự bao giờ đã trở nên đông đúc, nhộn nhịp hơn xưa, tôi bỗng thấy mình lạc lõng giữa một miền phố xá vừa lạ, vừa quen mà giật mình ngơ ngẩn. Đà Lạt bây giờ đổi thay nhiều quá. Đà Lạt bây giờ đâu còn là Đà Lạt của ngày xưa nữa


Đà Lạt của những mùa xưa cũ,
Có tôi lang thang trên khắp nẻo đường
Một khung trời bát ngát yêu thương
Nhẹ bước chân vấn vương mùi hoa cỏ
Từng ngỏ dốc xôn xao màu nắng gió
Phấn thông vàng rây rắc một trời mơ
Dáng ai đi ẩn hiện giữa sương mờ
Sương làm dáng choàng khăn lên lữ khách
Hồn mê đắm dưới khung trời nguyệt bạch
Nghe thông reo kể chuyện tình si
Chân bước đi mà hồn chẳng rời đi!

Đà Lạt đó với nỗi buồn muôn thuở
Liễu bên hồ vẫn đong đưa lá nhỏ
Như cô đơn soi bóng một nỗi niềm
Như thầm thì lời thật của trái tim
Gửi trong gió những chuyện đời dâu bể
Thành phố ngày xưa, sao giờ khác thế
Tôi ngẩn ngơ tìm mãi một dấu chân
Trong màn sương lãng đãng tiếng chuông ngân
Nghe giá lạnh len đầy trong nỗi nhớ
Ngày trở lại chân bước chùng, bỡ ngỡ
Cung tơ chiều ai hát tiếng ngân xa ...

3 tháng 6, 2009

CHỚI VỚI


Anh nơi phố núi em miền biển

Tím giữa hoàng hôn một nỗi sầu

Muôn trùng sóng vỗ cồn thương nhớ

Chới với vòng tay ôm mưa Ngâu.



27 tháng 5, 2009

GIẤU


Giấu buồn vào trong mắt
Mắt buồn càng buồn hơn
Giấu mơ vào cõi thực
E mơ nhuốm bụi đường

Giấu lệ vào trong tim
Trái tim càng lặng lẽ
Giấu tiếng giữa im lìm
Biết rằng đời quạnh quẽ

Giấu mưa vào hạt nắng
Long lanh giọt trong ngần
Giầu em vào xa vắng
Sao em cứ quẩn quanh?

Giấu mình vào nỗi nhớ
Mong tìm chút bình yên
Vết thương lòng rạn vỡ
Đem giấu vào thời gian...

Giấu những điều như thế
Riêng tư một nỗi niềm
Nhưng làm sao có thể
Giấu lời-thật-trái-tim?

22 tháng 5, 2009

GIỌT MƯA NÀO ÒA VỠ ƯỚT MI AI


HẠNH PHÚC CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ CÓ MỘT AI ĐÓ ĐỂ YÊU THƯƠNG, CÓ MỘT VIỆC GÌ ĐÓ ĐỂ LÀM VÀ CÓ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ ĐỂ HY VỌNG ...


Mưa rơi ướt lạnh vai rồi
Chợt nghe có gì chơi vơi hụt hẫng
Không em, một mình nơi ngõ vắng
Ngẩn ngơ như vừa đánh mất hồn mình
Ngàn lá vẫn xanh xanh
Lòng ta có còn xanh nữa?
Đóa hoa nào vàng rơi trước ngõ
Giọt mưa qua, nhòa nhạt bóng người qua...
Nhớ! Chao ôi! Sao mà nhớ
Nỗi nhớ như nước triều lên, lên mãi
Ngập tràn trong tim hình bóng một người
Mưa! Mưa vẫn cứ rơi hoài
Có giọt mưa nào òa vỡ ướt mi ai
Có giọt mưa nào đẫm ướt trái tim ai

19 tháng 5, 2009

TÌM EM


Tìm em giữa mộng xa vời
Ta ngồi hứng giọt nắng rơi cuối đường
Tìm em giữa chốn vô thường
Ta ngồi nhỏ lệ xót thương một thời
Tìm em góc biển chân trời
Hay ta tìm một chia phôi nghẹn ngào?
Tìm em giấc mộng ban đầu
Má hồng chưa nhạt, mắt nâu chưa buồn
Tìm em tìm những yêu thương
Giật mình ngoảnh lại: đoạn trường thân ta!
Tìm em tìm những thiết tha
Gặp em biết mấy xót xa ngậm ngùi
Tìm em đã gặp em rồi
Bên em lại thấy xa xôi muôn trùng

9 tháng 5, 2009

CÒN AI ?



Cửa vườn xưa đã khép
Cỏ non xanh giờ héo úa lâu rồi
Ngồi mà nhớ mong ai
Ai đâu nữa ?
Chỉ còn trong tay chút gió
Ướp đầy hơi thở mùa xưa
Chỉ còn đâu đây chút bụi
Vùi lấp dấu chân người ...

28 tháng 4, 2009

HỎI EM TÌNH LÀ GÌ?



Tình là gì vậy hỡi em? Là sương khói chăng mà sao cứ mãi bàng bạc, vướng vít hồn ta, quẩn quanh trong từng hơi thở, đến trong giấc ngủ cũng lãng đãng không tan? Là tơ trời chăng mà nhẹ nhàng và êm ái vương vấn mãi tim ta, trói buộc thân ta thầm lặng mà bền chặt không ngờ? Là mật ngọt chăng mà sao bên cạnh vị ngọt ngào kia, giờ đây môi ta chát đắng mãi không thôi?
Bâng khuâng, lưu luyến, nhớ nhung, khóc cười, buồn đời, giận mình, đau đớn đến nát lòng…bao nhiêu thứ rối rắm ấy đến từng tuổi này ta mới nếm trải. Nhủ lòng cố quên thì lại càng thêm nhớ. Ta phải làm sao để xua đuổi hình bóng dịu dàng ấy ra khỏi tâm trí đã quá mệt mỏi và căng thẳng này? Ta đã sống tách biệt với thế giới này quá lâu, để rồi khi trở lại, ta choáng ngợp khi gặp em. Ngày em đến, trái tim hiu quạnh của ta bất chợt lỗi nhịp; trời đất quanh ta bỗng bừng lên một màu tươi sáng –thứ ánh sáng của một NIỀM VUI mà ta chưa từng biết đến! Có ai đó đã nói rằng "Khi yêu, người ta bỗng thấy đời lên sắc thắm", lẽ nào ta đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên?
Ta không biết tại sao ta yêu em, khi nào ta yêu em, giờ đây ta chỉ biết là ta ĐÃ yêu em, thế thôi! Nhưng như thế là ta đúng hay sai? Như thế là ta có tội chăng? Ta cũng là một CON NGƯỜI với một trái tim biết rung cảm kia mà! Em ơi! Có những lúc ta đã quên mất phận mình để đắm chìm trong những ngọt ngào hư ảo. Điều đau đớn là chính ta cũng biết như thế là HƯ ẢO kia đấy! Có lẽ nào sau hai mươi mấy năm qua ta vẫn chỉ là một gã thiếu niên mơ mộng, bồng bột với những tình cảm lãng mạn và phiêu bồng ngày nào, cho dù bệnh tật đã và đang dày vò ta đến cùng cực ? Hay là ta điên? Trái tim ta ơi! Lắm khi ta muốn mi cũng trở nên xơ cứng như xác thân này để không còn biết rung động trước một đôi mắt long lanh như tập trung hết ánh sáng từ bầu trời lung linh sắc nắng. Đôi mắt nai kia ơi! Sao em cứ mãi trong ngần và sâu thẳm khiến ta chẳng dám nhìn lâu. Chẳng phải là dòng sông nhưng em đã làm đắm hồn ta mất rồi. Có chiếc gàu sòng nào có thể vớt nổi mảnh hồn lang thang kia hở em? Ta biết phải làm sao đây? Ta đâu muốn là người vô cảm nhưng giá như ta là người vô cảm thì đã không khổ đau thế này!

23 tháng 4, 2009

XIN EM MỘT NỬA


Dẫu tình một thóang hư không
Dám đâu vô thủy, vô chung nửa vời
Nửa hồn chua xót đầy vơi
Thương em đứt ruột, thương tôi bẽ bàng
Nửa đường tình quá gian nan
Em ơi, đã trót đa mang phận người
Nửa thì buồn, nửa lại vui
Bên em chợt thấy cuộc đời đáng yêu
Nửa đời xế bóng cô liêu
Làm sao san sẻ những điều thiết tha?
Nửa muốn gần, nửa muốn xa
Đời chông chênh quá nên ta ngại ngùng

"Đã yêu chẳng có nửa chừng"
Lời em thấm thía tận cùng con tim
Nửa câu cũng nhớ không quên
Cúi xin thâm tạ ân tình mênh mông
Xin em nửa đóa môi hồng
Đêm về ủ giấc phiêu bồng cỏ hoa...

17 tháng 4, 2009

Bạch Lan trong giấc mơ tôi


"We are such stuff
As dreams are made on,
And our little life
Is rounded with a sleep"

(Ta cũng như giấc mộng
Cùng chất liệu dệt thành
Và đời người nhỏ bé
Gói tròn: Giấc chiêm bao )

(Shakespear-The Tempest)

Giấc mộng này đi qua, nhưng giấc mộng khác sẽ đến và hồi sinh. Chỉ có Niềm tin là đáng nuôi dưỡng khi bóng tối vây phủ trên giấc mộng loài người.

(Erich Maria Remarque - A Time to Love, A Time to Die)



Có lẽ là may mắn, nếu còn có những giờ phút lặng lẽ yên bình của riêng mình- niềm bình yên khi những thú vui phù du đã tàn. Có những lúc ta bám víu vào sự nhộn nhịp của những người xung quanh để quên sự cô đơn cùng cực. Mọi cái chỉ tạm giúp ta quên chính ta-hiện thân của nỗi cô đơn, khi ta hoà vào mọi người. Nhưng lúc không còn ai, một mình ta với cơn đau, một mình ta với nỗi buồn sâu thẳm và một mình chợt nghe nỗi niềm nào đó đầy ắp, chống chếnh trong tim. Ôi, những phút tàn tiệc của đời sao luôn mang đến giữa lòng ta một nỗi xót xa kỳ lạ. Một dự cảm mong manh mà bền chặt: Tất cả rồi đều sẽ kết thúc.

Ta vẫn biết mọi điều không thể tính bằng ngày tháng. Thế nhưng lòng vẫn thấy bàng hoàng khi ba mươi năm đi qua như chỉ trong thoáng chốc. Như một giấc mơ. Từng ấy thời gian, từng ấy tháng năm đi về đâu? Đã bao mùa dã quỳ trổ hoa vàng rực rỡ trên những con đường ngày xưa chưa một lần ta trở lại? Mà hoa ơi, dẫu có về thăm lại thì ta biết tìm đâu những đóa hoa vàng của một thời vụng dại? Vậy đấy, ta vẫn cứ khắc khoải với những “bất khả” ở cuộc đời này cho dù biết như thế là vô ích . Ta vẫn mộng và hoài mộng dù biết thế chỉ là phù phiếm ...

Đêm qua ta mơ thấy một nhành lan trắng muốt; những cánh hoa mịn màng trắng trong rung rinh trong gió, màu trắng tinh khiết ấy như khẽ chạm vào và lay động cả trái tim ta. Bất giác một sự ngưỡng mộ và trìu mến khiến ta cúi xuống định hôn vào hoa nhưng môi ta vừa đưa tới thì hoa bỗng lùi xa. Bỗng dưng hoa hóa thành một người con gái xinh đẹp. Da em trắng ngần. Em mặc một bộ quần áo màu trắng, phiêu phất mơ hồ như mây, như sương khói. Khuôn mặt trông nghiêng thanh tú, cánh mũi thẳng, đôi mắt long lanh dõi theo ta như giận, như hờn, như quan tâm, như lưu luyến. Ta chơi vơi giữa một trời huyền ảo, tình mộng ý thơ mà lòng bàng hoàng thảng thốt. Em là ai? Là người con gái của một thuở thiếu thời ta từng thêu hoa dệt mộng? Là nàng tiên của một thời diệu kỳ cổ tích mà ta từng mê say? Em ngồi đó, ngời sáng vẻ trắng trong thánh thiện đến nao lòng khiến tim ta choáng ngợp. Bỗng chốc ta quên đi thân phận vật vờ và chỉ còn thấy hình ảnh của em rực sáng đến từng góc khuất u ám của hồn mình...

Nhưng ... có tiếng thì thầm từ đâu đó nhắc nhở ta rằng giữa ta và em là một khoảng cách mênh mông vời vợi. Là khoảng cách của năm tháng, khoảng cách của một đời ấp ôm nhiều vọng tưởng mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay? Hay đó chính là khoảng cách của vô tận thời gian, của vô tận không gian mà trời đất đã sắp bày để ta tìm thấy em trong muộn màng ngang trái? Cả một thời tuổi trẻ của ta đã trôi qua cùng với những năm tháng vật vã, đớn đau trên giường bệnh. Tuổi thanh xuân của em đang bừng nở giữa đất trời bao la. Em- đóa hoa trắng ngần lung linh sắc màu thánh thiện. Ta- chiếc lá úa vàng một ngày cuối đông còn nuối chút nắng chiều sắp tắt! Làm sao ta có thể tới gần em? Làm sao ta chạm được vào em? Làm sao ta có thể biết có mảnh bóng hình nào của mình vương vấn trong đáy mắt em chăng?

Bạch Lan hỡi! Một đời thôi đã lỡ
Tình mênh mông chợt nhói buốt trái tim

Trái tim ta ơi! Sao còn mãi khắc khoải đớn đau đến thế?! Bến nào là bến bờ Hạnh phúc dành cho ta? Vì sao đã mệt nhoài mà lòng còn chưa tìm được chút bình yên? Ta đứng đó mang linh hồn một tượng đá với nỗi đau riêng trong tâm, với mất mát trong hồn, một vết thương có lẽ chẳng bao giờ lành ...

Xưa Trang Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm, tỉnh dậy ngẩn ngơ tự hỏi "Không biết trong mơ Chu hóa thành bướm hay trong mơ bướm biến thành Chu?" Còn ta, ta không cần biết em là hoa hóa thành người hay là người biến thành hoa. Dù là ai em vẫn là kết tinh của tất cả những gì ta khát khao và say đắm...
Giấc mơ ấy phải chăng là một thoáng tự an ủi mình khi được gặp lại những gì trong tâm mình thường luyến nhớ? Ừ, thì ta vẫn hằng nhớ về em đấy thôi, đóa Bạch Lan của ta ơi!

Đã biết chẳng thể trăm năm
Đã biết chỉ là thoáng chốc
Xin nhỏ xuống đôi hàng lệ ngọc
Và cúi xin thâm tạ ơn Đời.

Tạ ơn đời vì còn được nhìn thấy em, còn được mộng về em. Với ta như thế cũng đã là may mắn lắm rồi. Giờ đây sau những thất vọng về sự chật hẹp của lòng người, ta không mong gì hơn là tìm được chút bình yên trong tâm hồn đã mang quá nhiều chua xót. Xin em hiểu cho ta. Và...nếu có thể, xin em một nụ cười tha thứ.

(Đà Lạt – Những ngày mưa đầu mùa)

15 tháng 4, 2009

GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN

Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong các việc sau đây:
Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD

Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.

Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “Giết - thời - gian”. Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng.

(sưu tầm)