12 tháng 9, 2009

I have a dream


Có ai sống trên đời mà không ước mơ? Ước mơ thêm sắc màu cho tâm hồn như hoa trái mang lại hương sắc và mật ngọt cho đời. Cho dù mơ ước có khi một đời vẫn chỉ là ước mơ thầm lặng, vẫn hoài ấp ủ trong một góc nhỏ nào đó của trái tim và... có thể là sống để dạ chết mang theo, thì nó vẫn mang lại cho ta sức mạnh để vươn tới, mục tiêu để hướng về và hy vọng để sống. Cùng với hy vọng, ước mơ là một trong những điều kỳ diệu của cuộc sống. Một tâm hồn vắng ước mơ cũng như một ngôi nhà không người ở. Những ước mơ như ngọn đèn soi sáng trái tim ta, dẫn lối cuộc đời ta, cho dù đôi khi nó làm đau trái tim ta mỗi khi nhìn vào thực tại không như mong ước. Dù cho cuộc sống này còn nhiều những bất cập, quá nhiều nỗi đau và mất mát, nhưng tôi vẫn tin vào những điều kỳ diệu. Tin và yêu dù phải khổ đau. Đó chính là cuộc sống.




I have a dream,
a song to sing.
to help me cope, with any thing.
If you see the wonder of a fairy tale,
you can take the future even if you fail.
I believe in angles,
something good in everything I see.
I believe in angles,
When I know the time is right for me.
I'll cross the stream,
I have a dream.
Oh yeah,
I have a dream,
a fantasy.
to help me through reality.
and my destination, makes it worth the while pushing through the darkness,
still another mile.
I believe in angles,
something good in everything I see.
I believe in angles,
When i know the time is right for me.
I'll cross the stream,
I have a dream.
I have a dream, oh yeah
a song to sing ( a song to sing )
to help me cope, with any thing.
If you see the wonder ( if you see the wonder ) of a fairy tale
you can take the future even if you fail.
Yeah yeah yeah yeah yeah
I believe in angles,
something good in everything I see.
I believe in angles,
when I know the time is right for me.
I'll cross the stream,
I have a dream.
I'll cross the stream,
I have a dream.
Tôi có một giấc mơ,
một khúc ca khi hát lên
giúp tôi vượt qua mọi khó khăn.
Nếu bạn hiểu được sự kỳ diệu trong những câu chuyện thần tiên,
Bạn có thể nắm lấy tương lai ngay cả khi bạn thất bại.
Tôi tin vào những thiên thần,
tin vào điều tốt đẹp ở tất cả những gì tôi thấy.
Tôi tin vào những thiên thần,
Khi tôi biết thời khắc này là dành cho tôi.
Tôi sẽ vượt qua những trở lực
Tôi có một giấc mơ
Một giấc mơ lạ lùng giúp tôi vượt qua thực tại khắc nghiệt và hướng về mục tiêu của đời mình, đáng để tôi băng mình qua bóng tối.
Tôi tin vào những thiên thần, tin vào điều tốt đẹp ở tất cả những gì tôi thấy.
Tôi tin vào những thiên thần
Khi tôi biết thời khắc này là dành cho tôi
Tôi sẽ băng qua mọi trở lực
Tôi có một giấc mơ

15 tháng 8, 2009

Take me to your heart

.

TAKE ME TO YOUR HEART

(Michael Learns To Rock)

Hiding from The Rain and Snow

Trying to forget but I won't let go

Looking at a crowded street

Listening to my own heart beat

So many people all around the world

Tell me where do I find someone like you girl

[Chorus:]

Take me to your heart, take me to your soul

Give me your hand before I'm old

Show me what love is - haven't got a clue

Show me that wonders can be true

They say nothing lasts forever

We're only here today

Love is now or never

Bring me far away

Take me to your heart take me to your soul

Give me your hand and hold me

Show me what love is - be my guiding star

It's easy take me to your heart

Standing on a mountain high

Looking at the moon through a clear blue sky

I should go and see some friends

But they don't really comprehend


Don't need too much talking without saying anything

All I need is someone who makes me wanna sing

[Chorus:]

Take me to your heart take me to your soul

Give me your hand before I'm old

Show me what love is - haven't got a clue

Show me that wonders can be true

HÃY ĐƯA ANH TỚI TRÁI TIM EM


Trốn cơn mưa và tuyết lạnh

Cố quên đi nhưng không thể không nhớ đến

Nhìn đường phố tấp nập

Và lắng nghe nhịp đập của trái tim mình

Thế gian này có biết bao người

Hãy nói cho tôi biết ở nơi đâu tôi có thể tìm được người con gái như em.

(Điệp khúc)

Hãy đưa tôi tới trái tim em, hãy đưa tôi tới tâm hồn em

Đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Hãy cho tôi thấy tình yêu là gì - tôi còn chưa thấu hiểu

Hãy chứng tỏ rằng điều kỳ diệu có thể thành hiện thực


Người ta nói rằng không có gì là vĩnh cửu

Ta chỉ ở đây ngày hôm nay thôi

Tình yêu là ngay lúc này hoặc chẳng bao giờ nữa

Hãy đưa tôi đi thật xa

Hãy đưa tôi tới trái tim em, hãy đưa tôi tới tâm hồn em

Đưa tay em cho tôi và hãy giữ chặt lấy tôi

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì - và hãy là ngôi sao dẫn đường cho tôi

Thật dễ dàng để đưa tôi đến trái tim em...


Đứng trên đỉnh núi cao

Nhìn vầng trăng trên bầu trời trong xanh

Tôi nên đi tìm một vài người bạn

Nhưng họ đâu thật sự hiểu được lòng tôi

Chẳng cần nhiều lời khi chẳng nói lên được điều gì

Tất cả những gì tôi cần là một người khiến tôi muốn cất lên tiếng hát.

Hãy đưa tôi tới trái tim em, hãy đưa tôi tới tâm hồn em

Đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Hãy cho tôi thấy tình yêu là gì – tôi còn chưa thấu hiểu

Hãy cho tôi thấy rằng điều kỳ diệu có thể trở thành hiện thực.

.

1 tháng 8, 2009

Đà Lạt – vẫn chỉ là tiềm năng


Nhắc đến Đà Lạt là dường như người ta chỉ nói đến những gì lãng mạn, mộng mơ, những cỏ hoa thơm ngát, những khói sương lãng đãng giữa núi đồi cao nguyên lành lạnh ... Có lẽ, không nhiều người còn nhớ trước năm 1975, Đà Lạt đã từng là một trung tâm giáo dục, từng được báo chí thời đó đánh giá là thành phố "trí thức " nhất Miền Nam.
Đương nhiên không phải ai cũng đồng ý với lời "phong tặng" đó. Nhưng khi nhận xét như vậy báo chí có cái lý của họ. Thời ấy cả miền Nam có bốn trường đại học (gọi là Viện Đại học ) thì đã có một trường đặt ở Đà Lạt tức Viện Đại Học Đà Lạt. Bên cạnh đó, ở đây còn có một số trường đại học thần học của công giáo như Giáo Hoàng Học Viện Thánh Piô X (thường được gọi là Giáo Hoàng Học Viện), Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế và một số trường đại học quân sự như Trường Võ Bị Đà Lạt (tên đầy đủ là Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam), Trường Chiến Tranh Chính Trị, Trường Chỉ Huy Tham Mưu …Đó là chưa nói đến hàng chục trường trung học đệ nhị cấp (trong đó có một số trường dạy chương trình Pháp đến bậc tú tài Pháp rất nổi tiếng như Lycée Yersin, Couvent des Oiseaux (trường dành cho nữ sinh), Collège d'Adran...) Nếu ta nhớ lại rằng dân số của Đà Lạt thời ấy chỉ độ 80 000 mà số trường lớp nhiều đến mức đó thì ta sẽ hiểu vì sao báo chí "dám" phong tặng cho Đà Lạt danh xưng ấy.

Giờ đây ,dân số Đà Lạt đã tăng lên đến 250 000 người nhưng hình như "chất lượng" thì ngày càng giảm? Tuy Viện đại học Đà Lạt vẫn còn đó nhưng tầm cỡ và vị trí đã không còn được như trước. Nhiều trường đã nêu ở trên bây giờ chỉ còn trong dĩ vãng. Ngay cả Giáo Hoàng Học Viện cũng đã ngưng hoạt động từ lâu và sắp biến thành công viên! Trong khi đó, một số trường mới thành lập sau năm 75 vẫn chưa xứng tầm là những đại học có uy tín trong nước chứ đừng nói chi đến quốc tế (Nhân đây cũng xin nhắc lại là trong bảng xếp hạng top 100, top 200 thậm chí top 500 các trường đại học uy tín nhất thế giới không có tên một trường đại học nào của Việt Nam cả! Thật đáng buồn!).

Ngày nay, tuy sinh viên nhiều nơi vẫn còn lên Đà Lạt để học, nhưng Đà Lạt đã không còn giữ được cái vị thế của "một thời oanh liệt"! Có một thực tế phũ phàng mà ai cũng ngầm hiểu nhưng nói ra sẽ làm mất lòng nhiều người, đó là "sinh viên tốt nghiệp Đại học Đà Lạt không được coi trọng bằng sinh viên các trường đại học có uy tín ở Sài Gòn và khó xin được việc làm"!
Du khách đến Đà lạt vẫn còn khen người Đà Lạt lịch sự, dễ thương nhưng đây đó đã có những tiếng kêu rêu về tình trạng thô lỗ, bắt chẹt, lừa gạt khách khi họ đặt chân đến thành phố cao nguyên vốn nổi tiếng hiền hòa này. Điều đó cũng dễ hiểu nếu ta nhớ rằng trong mấy chục năm vừa qua không riêng gì Đà Lạt mà cả nước đã rơi vào tình cảnh khủng hoảng trầm trọng về nhiều mặt, cả về tinh thần lẫn đạo đức và cũng trong thời gian đó dân nhập cư đã tràn vào Đà Lạt một cách ồ ạt, bên cạnh những mặt tích cực thì cũng mang theo không ít thói hư, tật xấu góp phần làm Đà Lạt "xuống cấp" về mặt văn hóa và xói mòn nếp sống văn minh vốn có. Điều ấy làm dấy lên nỗi lo là rồi đây văn hóa đô thị của Đà Lạt, hay nói cho chính xác hơn là cái "bản sắc" văn hóa sống của người Đà Lạt liệu có còn được như xưa hay sẽ dần mai một và tàn lụi?

Hơn 30 năm sau ngày "Giải Phóng", Đà Lạt phát triển về nhiều mặt nhưng so với tiềm năng và kỳ vọng của những ai quan tâm và yêu mến Đà Lạt thì vẫn còn quá khiêm tốn. Điều đó có thể được chứng minh một cách đơn giản qua việc so sánh số những "công trình"(cần nhấn mạnh ở đây là những công trình công do chính Nhà nước xây dựng) được thực hiện sau năm 75 với những gì mà người Pháp và chính quyền cũ làm được trước thời điểm có tính bước ngoặt đó. Hầu như chẳng có gì mới! Đã vậy do sự quản lý lỏng lẻo của chính quyền mới, sự xây dựng tràn lan, phong cách lai tạp đã làm mất đi nét mỹ quan và phá vỡ quy hoạch vốn đã được dày công xây dựng một cách chặt chẽ dưới bàn tay của những kỹ sư tài danh, những nhà quản lý nổi tiếng người Pháp và người Việt trước kia. Mỗi ngày những kiến trúc "hiện đại "đang nuốt chửng vẻ hoang sơ, thơ mộng của thiên nhiên Đà Lạt như những vết phấn son lòe loẹt đang làm lem luốc đôi má cô gái đẹp tuổi xuân thì. Trong khi đó hàng ngàn ngôi biệt thự đẹp và quý giá bị bỏ mặc cho xuống cấp trong một thời gian dài một cách lãng phí và vô trách nhiệm. Những ngôi nhà duyên dáng nép mình dưới đồi thông, hay trầm tư soi bóng bên hồ nước – những cái từng tạo nên nét mộng mơ huyền ảo cho cảnh quan Đà Lạt, ngày nay dường như đang trở thành của hiếm. Bây giờ những khu nhà phố liền kề (vốn bị hạn chế theo quy hoạch dưới thời Pháp quản lý) cứ nối tiếp mọc lên hầu như trên mọi con đường, mọi khu vực, nhằm đáp ứng nhu cầu trước mắt của người dân cũng như nhu cầu mở rộng túi tiền của các "đại gia", bất chấp nó phù hợp với Đà Lạt hay không? Cứ như thế này thì rồi đây Đà Lạt sẽ trở thành một phố - chợ chứ chẳng chơi!

Nạn phá rừng tràn lan cũng đang gây ra những vết thương không thể lành trên cơ thể tươi xanh của thành phố ngàn thông, là nỗi đau nhức nhối cho bất cứ ai yêu mến Đà Lạt. Còn đâu vẻ đẹp nên thơ của Thung Lũng Tình Yêu, của Rừng Ái Ân, của Thác Prenn, của Hồ Than Thở? Có chăng chỉ là những khoảnh rừng nham nhở, loang lổ vì bị chặt phá hoặc đào xới bừa bãi để lấy gỗ, để khai thác quặng, nếu không thì cũng bị chia cắt, lấn át, đè bẹp bởi những "kiến trúc " lăng nhăng, lai tạp đang được một số người xem là "thời thượng"!

Bây giờ đã 10 năm sau khi Đà Lạt được lên đô thị loại II và lại vừa được công nhận là đô thị loại I, nhưng sự phát triển của Đà lạt vẫn mạng tính tự phát, thiếu định hướng đúng đắn. Những cuộc hội thảo về phát triển Đà lạt mang những cái tên khá kêu như "Tầm nhìn và quy hoạch phát triển Đà Lạt hướng đến đô thị hiện đại và có bản sắc" nhưng chẳng làm người yêu Đà Lạt nào cảm thấy yên tâm chính vì những năm qua khoảng cách giữa lời nói và việc làm của "nhà quản lý Đà Lạt" còn xa quá! Dù Đà Lạt bậy giờ "rộng" hơn xưa về diện tích (sau khi sáp nhập Thái Phiên, Xuân Trường, Xuân Thọ, Tà Nung) nhưng cảnh quan lại ngày càng trở nên "chật hẹp" đi. Lý do tại sao thì ai cũng biết rồi. Một thành phố phát triển quá nhanh, nhưng "nhà quản lý " cứ nhân danh hai chữ " hiện đại ", nhân danh "sự phát triển kinh tế - xã hội", "cải thiện đời sống vật chất của người dân" mà bất chấp quy hoạch chặt chẽ từ trước, bất chấp ý kiến phản đối của người dân, của các cơ quan ngôn luận thì sự bất cập là lẽ đương nhiên. Vụ bán Đồi Cù để rào lại làm sân golf có lẽ là ví dụ điển hình nhất về sự coi thường ý dân!

Cách đây mấy năm báo Thanh niên cũng đã từng có loạt bài nói về cách kinh doanh du lịch sai lạc theo kiểu phân chia và rào lại theo từng khu vực để thu tiền vé của du khách tới thăm Đà Lạt. Báo này châm biếm gọi cách kinh doanh đó là "Vắt bò sữa non". Tình trạng trên giờ vẫn tiếp diễn, hễ ngửi được mùi tiền ở danh thắng nào là người ta rào ngay danh thắng đó và bán vé vào cửa với giá cao! Nếu được bình bầu thì tôi dám chắc nhiều người dân Đà Lạt sẽ bỏ phiếu cho cách kinh doanh này là hạng nhất về sự... ăn xổi!
Từng một thời "dập dìu tài tử, giai nhân", trí thức và doanh nhân, vậy mà không biết từ lúc nào Đà Lạt đã trở thành một thứ "tỉnh lẻ" so với Sài Gòn? Bây giờ,thanh niên Đà Lạt muốn học một nghề, nếu có điều kiện thì thường xuống Sài Gòn học cho nó ..."chắc"!Cũng không ít người Đà Lạt phải xuống Sài Gòn, Bình Dương tìm kế sinh nhai. Con gái Đà Lạt ngoài một số ít làm công nhân, viên chức thì đa số còn lại còn biết làm gì ngoài bán hàng, phục vụ, thêu hoặc đan len? Các công ty, xí nghiệp ở Đà Lạt vốn đã ít lại nhỏ về quy mô, cùng nằm ở Tây Nguyên như hai tỉnh bạn nhưng không biết đến khi nào Đà Lạt mới có một "thương hiệu Việt" tầm cỡ như Trung Nguyên ở Đắc Lắc hay Hoàng Anh của Gia Lai?

Đã có những hội nghị, hội thảo bàn về phát triển Đà lạt trở thành một "thành phố đại học" có tầm cỡ trong khu vực và thế giới. Nhưng sau khi đưa tin, phỏng vấn vài giáo sư, tiến sĩ cả ngoại quốc và "nội địa" báo chí cũng im hơi, dường như tất cả lại đi vào quên lãng. Đà Lạt vẫn cứ quanh quẩn với rau hoa mà đầu ra cũng chưa lấy gì làm sáng sủa, còn du lịch thì chưa phát triển đúng hướng, đúng tầm, cho nên có lẽ thành phố của chúng ta còn phải phấn đấu nhiều hơn nữa mới đủ sức để vươn lên cho bằng chị bằng em với các thành phố phát triển trong nước chứ chưa nói đến chuyện làm được gì để quốc tế biết mặt, biết tên. Mong sao muơi, mười lăm năm nữa Đà Lạt sẽ thật sự giàu mạnh nhưng không đánh mất những gì từng được xem là bản sắc đáng tự hào và được nhiều người yêu mến của mình.


(*Kết quả xếp hạng "100 trường ĐH hàng đầu khu vực Đông Nam Á" của Webometrics năm 2007 cho thấy: Thái Lan có 41 trường, Myanmar 18 trường, Indonesia 14 trường, Philippines 13 trường, Singapore và VN: bảy trường. Còn nếu xét trên phạm vi toàn thế giới thì Webometrics chỉ công nhận bảy trường ĐH của VN với các vị trí xếp hạng như sau: ĐH Khoa học tự nhiên TP.HCM xếp thứ 28 trong ASEAN và thứ 1.920 thế giới; ĐH Công nghệ TP.HCM với vị trí tương ứng là 36 và 2.190; ĐH Cần Thơ: 47 và 2.532; ĐH Quốc gia Hà Nội: 54 và 2.850; ĐH Bách khoa Hà Nội: 62 và 3.156; ĐH Công nghệ: 90 và 4.217; ĐH Quốc gia TP.HCM: 96 và 4.462.
Trong nhiều bảng xếp hạng giáo dục ĐH của các tổ chức uy tín khác như: tạp chí Times Higher Education Supplement (THES) năm 2007 trong tốp "200 trường ĐH hàng đầu thế giới" thì Nhật Bản có 11 trường, Trung Quốc: sáu trường; Hong Kong: bốn trường, Hàn Quốc: hai trường, Singapore: hai trường, Đài Loan: một trường, VN: chưa có).


14 tháng 7, 2009

Lối đi nào cho người khuyết tật?


"One of my goals is to give people hope."

Nick Vujicic
(Một trong những mục đích của đời
tôi là mang lại cho mọi người niềm hy vọng)

Những hình ảnh trong video clip về Nick Vujicic, một chàng trai Úc gốc Serbi, ngay từ lúc sinh ra đã không có tay chân, đã để lại cho tôi ấn tượng rất mạnh mẽ. Có lẽ cảnh xúc động nhất là lúc anh xoay xở dùng hai quyển sách một dầy, một mỏng để tựa đầu và đứng lên được từ tư thế nằm (không biết đối với người thanh niên này có thể dùng khái niệm "ngồi" hay không, khi mà toàn thân anh chỉ là một"khúc thịt" cao khoảng 70cm?). Con người đã phải trải qua hàng triệu năm tiến hóa mới đứng thẳng lên được, thế mà chỉ vì một phút "bất cẩn "của Tự nhiên, một con người mãi mãi không còn cơ hội để đứng được trên đôi chân của mình! Thông thường chỉ cần mất một chi là người ta đã gặp rất nhiều khó khăn, huống hồ là mất cả tứ chi. Thế mà Nick vẫn không buông xuôi và phấn đấu học xong bậc đại học. Hiện nay anh đi khắp thế giới với một thân thể không toàn vẹn để diễn thuyết và truyền bá niềm tin vào cuộc sống cho hàng triệu người...

Mỗi con người có một hoàn cảnh và một số phận khác nhau .Có thể do bẩm sinh hoặc cũng có thể do tai nạn, bệnh tật mà một người "bỗng dưng" bị khiếm khuyết một chức năng hoặc bộ phận nào đó trên cơ thể. Khi đó, họ được liệt vào danh sách "người khuyết tật". Năm 20004, cả nước Việt nam có hơn 5 triệu người không may mắn như vây. Đến bây giờ, sau 5 năm con số ấy chắc chắn còn cao hơn. Trong những mảnh đời bất hạnh ấy có bao nhiêu người có đủ nghị lực và ý chí để vượt qua số phận, để tạo dựng cho mình một cuộc sống đúng nghĩa? Ở Việt Nam mình thì từ lâu, thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký là một trong những điển hình của những người không đầu hàng số phận. Tuy nhiên, không phải người khuyết tật nào cũng làm được như thầy, thành công như thầy. Còn rất nhiều người khuyết tật vẫn còn phải sống lay lắt, mòn mỏi trong đớn đau và buồn tủi vì không có điều kiện và cơ hội để vươn lên.

Cách đây 16 năm, Liên hiệp Quốc đã thông qua "Các quy tắc chung về cơ hội bình đẳng cho người tàn tật", đưa ra những chỉ dẫn rất rõ ràng cho chính phủ các nước về cách thức tốt nhất để chấm dứt tình trạng phân biệt đối xử và giúp người tàn tật hòa nhập vào các hoạt động của cộng đồng trong các lĩnh vực công ăn việc làm, giáo dục, giải trí ...
Từ ấy đến nay, nước ta đã có nhiều chuyển biến tích cực trong cách nhìn nhận và đối xử với người khuyết tật. Tuy nhiên, từ chính sách đi đến thực tế là cả một khoảng cách. Những hoạt động như dạy nghề, tặng xe lăn, mở lớp học tình thương, tặng máy trợ thính, tặng thẻ BHYT, miễn vé xe buýt v.v…của Hội Chữ Thập đỏ, Hội bảo trợ người tàn tật và các ban ngành, đoàn thể, các nhà hảo tâm là vô cùng đáng quý nhưng so với nhu cầu thật sự của người khuyết tật thì vẫn chưa đủ. Chủ yếu, người khuyết tật vẫn phải tự bươn chải, vươn lên là chính. Đôi lúc, đôi nơi không những họ không được hỗ trợ mà còn bị phân biệt trong đối xử, thậm chí bị đối xử bất công (Báo chí đưa tin là xe buýt ở thành phố HCM thường chạy luôn không dừng lại nếu lái xe thấy người đón xe là người khuyết tật).

Người ta thường nói giúp người thì nên giúp cần câu hơn là cho con cá. Điều quan trọng nhất đối với một người khuyết tật là có được việc làm để tự nuôi sống bản thân mình, để cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa và từ đó họ sẽ dễ dàng hòa nhập vào đời sống kinh tế và xã hội của cộng đồng. Thế nhưng để có thể có việc làm và làm được việc, ngừoi khuyết tật cần được hỗ trợ hơn nữa về giáo dục và đào tạo. Về mặt này, rõ ràng các nước phát triển có khả năng và điều kiện làm tốt hơn Việt Nam rất nhiều. (Có thể bị cho là thiếu lạc quan và thiếu niềm tin nhưng tôi vẫn thường tự hỏi nếu Nick Vujicic là người Việt Nam, không biết anh có thể vượt qua được số phận nghiệt ngã của mình và thành công như hiện nay hay không ?)

Số người khuyết tật được đào tạo về chuyên môn ở Việt Nam không nhiều. Hơn nữa, không phải lãnh đạo doanh nghiệp nào, dù là nhà nước hay tư nhân cũng muốn nhận họ làm việc cho mình. Có những người khuyết tật, tuy đã được đào tạo (thậm chí đã tốt nghiệp đại học) nhưng vẫn phải chịu cảnh thất nghiệp. Tuy vẫn có những giám đốc, những chủ doanh nghiệp vừa có "tầm", vừa có tâm sẵn sàng dang tay đón nhận người khuyết tật nhưng rõ ràng là số người có tấm lòng đáng trân trọng như vậy vẫn còn ít.

Mặc dù người Việt nam có truyền thống "thương người như thể thương thân", "lá lành đùm lá rách", có những người có thể nói là dành cả đời mình để làm từ thiện. Tuy nhiên, chỉ trông chờ vào những tấm lòng như vậy là chưa đủ. Chính phủ cần phải tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa việc nâng cao nhận thức trong toàn thể cộng đồng về quyền làm người của người khuyết tật, khơi dậy sự cảm thông và chia sẻ hơn nữa với họ cả về vật chất lẫn tinh thần để giúp họ hòa nhập thật sự vào mọi mặt của đời sống. Bên cạnh đó, những chính sách đưa ra cần cụ thể và phải có biện pháp giám sát trong khi thi hành những chính sách ấy sao cho có tình có lý. Đừng để xảy ra những việc làm không hợp lòng dân như vụ cấm xe ba bánh tự chế của người khuyết tật trong thời gian vừa qua. (*)

Cũng là một người khuyết tật, tôi mang trong lòng rất nhiều trăn trở của những người cùng cảnh ngộ. Tôi hiểu, với những người như tôi, tin học có lẽ là môn thích hợp nhất để theo học, để nuôi hy vọng rằng rồi một ngày nào đó sẽ có được việc làm từ những kiến thức mà mình thu lượm được. Bởi vậy, vừa tốt nghiêp lớp Bác Sĩ Máy tính của Trung tâm Tin học An Tiến, tôi lập tức ghi danh học tiếp lớp MCSA cũng ở trung tâm này. Ngồi học ở một lớp mà mình là người khuyết tật duy nhất đồng thời cũng là hoc viên lớn tuổi nhất, đôi lúc tôi cảm thấy thiếu tự tin. Việc học lại khá căng, có nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi và luôn băn khoăn không biết sau này mình có tìm được việc làm hay không, nhưng tôi vẫn cố gắng học thật tốt và kiên quyết không bỏ cuộc. Bởi vì tôi biết HỌC là con đường duy nhất có thể giúp tôi biến mong ước của mình thành hiện thực. Con đường dành cho tôi và những người cùng cảnh ngộ với tôi còn dài và có lẽ còn đầy những khó khăn đang chờ đợi ở phía trước, nhưng tôi sẵn sàng đương đầu và vượt qua tất cả. Có lẽ nào sự kiên trì của tôi lại không được đền đáp?

Vài hình ảnh và câu nói của Nick


"I used to hate it when people stared at me, but now I take it as an opportunity. I deliberately make sure I smile back. One day this lady put her arms around me, and without saying a word, started crying on my shoulder. She said, 'Your smile just brightened my day."-Nick Vujicic
(Trước đây tôi rất ghét ai nhìn chằm chằm vào tôi,nhưng giờ đây tôi xem điều đó như một cơ hội để tôi mỉm cười đáp lại. Một ngày kia ,một phụ nữ ôm chòang lấy tôi, không nói lời nào mà chỉ khóc nức nở trên vai tôi. Rồi cô ấy bảo "Nụ cười của anh làm sáng rực tâm hồn tôi").



"I may not be able to change the world, but by God's grace I want to change the world of thousands of people."-Nick Vujicic
(Tôi không có khả năng để thay đổi thế giới này, nhưng nhờ ơn Chúa tôi muốn thay đổi thế giới của hàng ngàn con người).




(*Theo nghị quyết 32/CP của Chính phủ, từ 1-1-2008 sẽ đình chỉ lưu hành những ô tô hết niên hạn sử dụng, xe công nông, xe tự chế ba, bốn bánh. Xe vi phạm sẽ bị tịch thu bán phế liệu, sung công quỹ)

23 tháng 6, 2009

Đà Lạt của những mùa xưa cũ


Ba mươi năm vật vã trên giường bệnh, thảng họăc đôi lần có rời nhà thì cũng vào thẳng bệnh viện, Đà Lạt với tôi vừa gần mà cũng vừa xa lăng lắc. Ở giữa lòng Đà Lạt mà tôi vẫn luôn nhớ về Đà Lạt. Cảnh vật Đà Lạt trong tôi chỉ là những hình ảnh xưa cũ trong kỷ niệm cứ phai nhạt dần qua bao năm tháng. Đã từ lâu, rất lâu, tôi thèm được về thăm lại những con đường, những góc phố đã từng in dấu gót chân tôi, gót chân của một thời ấu thơ hồn nhiên, vụng dai. Nhưng mong ước vẫn chỉ là mong ước thế thôi, tôi phải kìm nén, chôn chặt cái ước vọng nhỏ nhoi ấy của mình vì còn quá nhiều thứ phải lo toan trong cuộc đấu tranh đầy khó khăn với căn bệnh dai dẳng của mình.

Rồi một ngày, trở lại với đời sống xã hội, đi giữa dòng người và nhà cửa không biết tự bao giờ đã trở nên đông đúc, nhộn nhịp hơn xưa, tôi bỗng thấy mình lạc lõng giữa một miền phố xá vừa lạ, vừa quen mà giật mình ngơ ngẩn. Đà Lạt bây giờ đổi thay nhiều quá. Đà Lạt bây giờ đâu còn là Đà Lạt của ngày xưa nữa


Đà Lạt của những mùa xưa cũ,
Có tôi lang thang trên khắp nẻo đường
Một khung trời bát ngát yêu thương
Nhẹ bước chân vấn vương mùi hoa cỏ
Từng ngỏ dốc xôn xao màu nắng gió
Phấn thông vàng rây rắc một trời mơ
Dáng ai đi ẩn hiện giữa sương mờ
Sương làm dáng choàng khăn lên lữ khách
Hồn mê đắm dưới khung trời nguyệt bạch
Nghe thông reo kể chuyện tình si
Chân bước đi mà hồn chẳng rời đi!

Đà Lạt đó với nỗi buồn muôn thuở
Liễu bên hồ vẫn đong đưa lá nhỏ
Như cô đơn soi bóng một nỗi niềm
Như thầm thì lời thật của trái tim
Gửi trong gió những chuyện đời dâu bể
Thành phố ngày xưa, sao giờ khác thế
Tôi ngẩn ngơ tìm mãi một dấu chân
Trong màn sương lãng đãng tiếng chuông ngân
Nghe giá lạnh len đầy trong nỗi nhớ
Ngày trở lại chân bước chùng, bỡ ngỡ
Cung tơ chiều ai hát tiếng ngân xa ...

3 tháng 6, 2009

CHỚI VỚI


Anh nơi phố núi em miền biển

Tím giữa hoàng hôn một nỗi sầu

Muôn trùng sóng vỗ cồn thương nhớ

Chới với vòng tay ôm mưa Ngâu.



27 tháng 5, 2009

GIẤU


Giấu buồn vào trong mắt
Mắt buồn càng buồn hơn
Giấu mơ vào cõi thực
E mơ nhuốm bụi đường

Giấu lệ vào trong tim
Trái tim càng lặng lẽ
Giấu tiếng giữa im lìm
Biết rằng đời quạnh quẽ

Giấu mưa vào hạt nắng
Long lanh giọt trong ngần
Giầu em vào xa vắng
Sao em cứ quẩn quanh?

Giấu mình vào nỗi nhớ
Mong tìm chút bình yên
Vết thương lòng rạn vỡ
Đem giấu vào thời gian...

Giấu những điều như thế
Riêng tư một nỗi niềm
Nhưng làm sao có thể
Giấu lời-thật-trái-tim?

22 tháng 5, 2009

GIỌT MƯA NÀO ÒA VỠ ƯỚT MI AI


HẠNH PHÚC CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ CÓ MỘT AI ĐÓ ĐỂ YÊU THƯƠNG, CÓ MỘT VIỆC GÌ ĐÓ ĐỂ LÀM VÀ CÓ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ ĐỂ HY VỌNG ...


Mưa rơi ướt lạnh vai rồi
Chợt nghe có gì chơi vơi hụt hẫng
Không em, một mình nơi ngõ vắng
Ngẩn ngơ như vừa đánh mất hồn mình
Ngàn lá vẫn xanh xanh
Lòng ta có còn xanh nữa?
Đóa hoa nào vàng rơi trước ngõ
Giọt mưa qua, nhòa nhạt bóng người qua...
Nhớ! Chao ôi! Sao mà nhớ
Nỗi nhớ như nước triều lên, lên mãi
Ngập tràn trong tim hình bóng một người
Mưa! Mưa vẫn cứ rơi hoài
Có giọt mưa nào òa vỡ ướt mi ai
Có giọt mưa nào đẫm ướt trái tim ai

19 tháng 5, 2009

TÌM EM


Tìm em giữa mộng xa vời
Ta ngồi hứng giọt nắng rơi cuối đường
Tìm em giữa chốn vô thường
Ta ngồi nhỏ lệ xót thương một thời
Tìm em góc biển chân trời
Hay ta tìm một chia phôi nghẹn ngào?
Tìm em giấc mộng ban đầu
Má hồng chưa nhạt, mắt nâu chưa buồn
Tìm em tìm những yêu thương
Giật mình ngoảnh lại: đoạn trường thân ta!
Tìm em tìm những thiết tha
Gặp em biết mấy xót xa ngậm ngùi
Tìm em đã gặp em rồi
Bên em lại thấy xa xôi muôn trùng

9 tháng 5, 2009

CÒN AI ?



Cửa vườn xưa đã khép
Cỏ non xanh giờ héo úa lâu rồi
Ngồi mà nhớ mong ai
Ai đâu nữa ?
Chỉ còn trong tay chút gió
Ướp đầy hơi thở mùa xưa
Chỉ còn đâu đây chút bụi
Vùi lấp dấu chân người ...