8 tháng 2, 2010

Mùa xuân và hy vọng


-->
Ngày Chúa tạo ra hy vọng có lẽ cũng là ngày Người tạo ra mùa xuân (The day the Lord created hope was probably the same day he created Spring).
-Bern Williams



--> -->
(Thế là mình đã đi làm được hơn hai tháng. Hai tháng vừa qua có lẽ mang lại nhiều thay đổi cho cuộc đời mình hơn nhiều năm trước đây cộng lại. Công việc bận bịu không còn thời gian rảnh để ngồi suy nghĩ vẩn vơ như trước. Cả ngày loay hoay bên máy tính, tiếp những người đến xin việc qua điện thoại hay gặp trực tiếp, rồi lên danh sách, rồi phỏng vấn, làm cả công việc của một kế toán, cùng với công việc chủ yếu là viết bài cho website của công ty...tối về đến nhà là mệt lử, chỉ còn biết vùi đầu xuống ngủ. Thiếu ngủ, thiếu cả thời gian nên cũng không ghé blog thường xuyên nữa.

Hôm nay mùa xuân đã đến thật gần. Mai, đào trong sân đã nở gần hết vì lặt lá quá sớm. Những chậu hoa thiếu bàn tay chăm sóc của mình nên cũng không còn tươi tốt như mọi năm, nhìn mà xót xa nhưng đành phải chịu. Chả bù cho những cây mai anh đào trong khuôn viên nhà hàng Mei Xuân Hương, nơi mình đang làm việc, cứ nở rực cả một góc trời dù không ai tưới tắm chăm bón gì. Nào ai biết cây vô tư hay cây sống hết mình, dồn từng giọt nhựa sống ấp ủ thành hương sắc dâng đời?)

Mỗi độ xuân về nhìn ra quang cảnh đất trời thay đổi, trong bồi hồi cảm xúc buồn vui lẫn lộn vì “thời gian như bóng câu qua cửa sổ”, ít nhiều gì mỗi người trong chúng ta cũng dọn mình chờ đón môt năm mới sẽ đến với nhiều niềm vui và hy vọng. "Mùa xuân là cả một mùa xanh"(*), xuân về vạn vật như cùng hòa chung khúc ca của sắc màu và ánh sáng, xuân về mang theo cái không khí nao nức khiến lòng người như trẻ lại, dường như trông ai cũng tươi tắn và giàu sinh khí hơn và nụ cười ấm áp như nở bừng ánh sáng trên mỗi con đường, góc phố quê hương.

Thầm lặng mà mạnh mẽ, dịu dàng mà ngây ngất, đất trời quanh ta đang cuộn mình thay da đổi thịt cùng với mùa xuân. Những cây mai anh đào nở bừng khoe sắc thắm trong tiết trời lành lạnh khiến lòng người xao xuyến, bồi hồi. Nắng trải dài trên những cánh rừng thông xanh thẫm, nắng làm sáng rực lên màu xanh nõn nà của ruộng rau, màu vàng tươi ấm áp của vạt hoa cúc quỳ, màu đỏ rực của hoa đồng tiền, hoa xác pháo… tất cả như đang vẽ lên bức tranh thiên nhiên nhiên tươi sáng, tuyệt đẹp và nên thơ. Và đây đó tiếng pháo đốt lén lâu lâu lại nổ đì đùng làm ta giật mình nhớ lại cả một thời tươi đẹp tuổi thơ. Trong thoáng hương trầm man mác tỏa lan trong gió, mùa xuân đang tràn về nồng nàn và thấm thía hơn bao giờ hết…

Xuân là xanh là màu của hy vọng. Hy vọng của bạn, của tôi đang âm thầm mà mạnh mẽ tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân thêm vững bước trên đường dài. Mà hạnh phúc thật ra cũng nằm ở ngay chính niềm hy vọng ấy. Hãy làm việc thật nhiều, sống hết mình và không ngừng hy vọng. Ai trong chúng ta cũng chỉ có một thời để sống, một thời để yêu thương, một thời để hạnh phúc và đau khổ. Cuộc đời của mỗi chúng ta là duy nhất. Và mỗi khoảnh khắc của thời gian đang trôi đi cùng với cảm xúc của ta cũng sẽ không bao giờ lặp lại. Hãy tận hưởng những khoảnh khắc đó, đặc biệt là những giây phút xuân tươi của cuộc đời. Bởi vì, với mùa xuân hạnh phúc dường như cũng ở thật gần...

Xin chúc cho tất cả mọi người có một mùa xuân thật ngọt ngào và hạnh phúc, một mùa xuân sẽ còn đọng mãi trong niềm thương, nỗi nhớ.
(* Mùa xuân xanh-Thơ Nguyễn Bính)

2 tháng 2, 2010

A place in this world - Taylor Swift

.
I don't know what I want, so don't ask me
Cause I'm still trying to figure it out
Don't know what's down this road, I'm just walking
Trying to see through the rain coming down
Even though I'm not the only one
Who feels the way I do

[Chorus:]

I'm alone, on my own, and that's all I know
I'll be strong, I'll be wrong, oh but life goes on
Oh, I'm just a girl, trying to find a place in this world

Got the radio on, my old blue jeans
And I'm wearing my heart on my sleeve
Feeling lucky today, got the sunshine
Could you tell me what more do I need
And tomorrow's just a mystery, oh yeah
But that's ok

[Chorus:]

I'm alone, on my own, and that's all I know
I'll be strong, I'll be wrong, oh but life goes on
Oh, I'm just a girl, trying to find a place in
This world

Maybe I'm just a girl on a mission
But I'm ready to fly

[Chorus:]

I'm alone, on my own, and that's all I know, oh
I'll be strong, I'll be wrong, oh but life goes on
Oh, I'm alone on my own, and that's all I know
Oh, I'm just a girl, trying to find a place in
This world

Oh, I'm just a girl
Oh, I'm just a girl, oh, oh yeah
Oh, Im just a girl.
Em không biết mình muốn gì, thế nên anh đừng hỏi
Bởi em vẫn đang cố gắng tìm ra
Không biết điều gì đang chờ ở cuối con đường, em chỉ biết bước đi
Cố nhìn xuyên qua màn mưa đang giăng giăng
Dù em biết em không phải là người duy nhất có cảm nhận như thế





Em đơn độc, chỉ một mình em, và đó là tất cả những gì em biết
Em sẽ mạnh mẽ, em sẽ mắc sai lầm, nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn
Vâng, em chỉ là một cô gái bé nhỏ, cố tìm cho mình một chỗ đứng trên thế giới này

Em bật radio, mặc chiếc quần jeans xanh quen thuộc
Và em để ngỏ trái tim, một trái tim đang rộng mở
Cảm nhận một ngày mới an lành
Và mặt trời đang toả nắng
Anh nói xem em còn cần gì hơn nữa?
Và ngày mai vẫn còn là một điều bí ẩn
Nhưng có hề chi?

Em đơn độc, chỉ mình em thôi, và đó là điều duy nhất em biết

Em sẽ mạnh mẽ, em sẽ mắc sai lầm, nhưng cuộc đời vẫn tiếp diễn

Vâng, em chỉ là một cô gái bé nhỏ, đang cố tìm một chỗ đứng trên thế giới này.

Có lẽ em chỉ là một cô gái mang trong mình một sứ mệnh
Nhưng em sẵn sàng bay lên.

24 tháng 1, 2010

Ly cocktail trong nỗi nhớ



Tôi trở lại Đà Lạt vào buổi sáng một ngày cuối đông. Cơn áp thấp nhiệt đới vừa đi qua, bầu trời giăng giăng mây xám, không khí hãy còn ẩm ướt. Tôi bước đi trên con đường còn chưa kịp ráo nước. Mặt trời còn núp bóng mây. Ngang qua cầu Ông Đạo, thấy nước hồ Xuân Hương đang được xả qua đập. Nhìn xa xa phía bên kia hồ, dờn dợn từng đám sương mù như làn khói quẩn quanh trên mặt nước xanh thẫm. Những cây mai anh đào nghiêng bóng bên hồ, có cây đã bắt đầu nở hoa. Những đóa hoa hồng thắm, như những đốm lửa hồng nhỏ nhoi mang lại chút tươi tắn giữa một màu trời nước âm u. Không hề định trước, tôi rẽ vào cổng của một tiệm cà phê ven hồ. Mấy cô gái mặc đồng phục đứng sẵn trong sân, hơi cúi đầu chào tôi. Tôi ngồi xuống góc ngồi quen thuộc, nơi ngày nào tôi còn có em. Tiệm đã thay đổi nhiều, nhưng đâu đây trong không khí vẫn còn vương vương bóng dáng em với thật nhiều kỷ niệm.
Tôi ngẩn ngơ chìm trong dòng hồi ức đến nỗi không thấy cô nhân viên phục vụ mang menu ra đang đứng chờ. Ngước nhìn lên, chỉ thấy một dáng người thanh thanh, vạt tóc nghiêng nghiêng và đôi mắt đen lánh, bất chợt tôi thấy ngực mình nằng nặng. Vốn chỉ định uống cà phê, bỗng dưng tôi đổi ý gọi một ly cocktail có vodka. Tôi đang cần chút hơi men để đầu óc chếnh choáng, để mình không quá tỉnh. Tỉnh, chỉ càng thêm nhớ; tỉnh chỉ càng suy nghĩ nhiều và đau. Nhưng tôi cũng không dám uống rượu suông vì lời hứa với mẹ. Lúc nãy rời khỏi nhà dì, dì Thanh cũng đã dặn đi dặn lại: Con đừng uống nữa nhé! Mẹ con đã khổ lắm rồi.

Ừ, từ khi em xa tôi, tôi uống như hũ chìm. Mẹ khóc thật nhiều nhưng không ngăn được tôi. Hôm qua biết tôi lên Đà Lạt, mẹ rất lo lắng. Tôi biết mẹ lo tôi tìm về nơi có quá nhiều kỷ niệm sẽ càng khơi lại nỗi đau.

Lần đầu đưa em đến nơi này, trời cũng đã cuối đông. Vừa bước vào cổng em đã reo lên: "Ôi, cảnh đẹp quá!", làm mấy cô phục vụ phải mỉm cười. Tôi gật đầu: "Bởi vậy anh mới thích và lần nào lên Đà Lạt anh cũng ghé lại. Giữa khung cảnh nên thơ thế này mà ăn, uống hay mở wifi ngồi lướt web cũng đều rất thú vị. Hơn nữa, đồ ăn, thức uống ngon mà cách phục vụ lại chu đáo và dễ thương"". " Dễ thương ư?", em nhìn tôi dò xét, vành môi nhỏ xinh hơi cong lên như định nói gì đó rồi lại thôi. Vừa hít hà xoa hai tay vào nhau, em vừa hỏi rất nhiều: nào là tên tiệm này sao nghe lạ quá, giống như tên Tàu hoặc Nhật; nào là tên tiệm đọc là "Mei Xuân Hương" hay là "Meo (mel) Xuân Hương"; sao không gọi là Mây Xuân Hương cho nó gần gũi và thơ mộng? Hoặc gọi quách là Mê Xuân Hương cho nó cá tính!
Tôi cười trừ, bảo: "Em đi hỏi chủ nhân ấy, nghe nói anh ta còn trẻ lắm. Không chừng em sẽ mê đấy!" ". Em lúc lắc đầu: "Em chỉ mê người già thôi. Già mà dễ thương như anh vậy".
Tôi trợn mắt: "Anh mà già? Anh chỉ hơn em mấy tuổi, anh mà già thì em cũng là bà già!"
Cứ thế tôi và em đùa nghịch quên thời gian.

Dù ở Đà Lạt nhưng đây là lần đầu tiên em đến chốn này, cũng là nơi lần đầu tiên em uống cocktail. Em hỏi tôi: "Sao loại nước này gọi là đuôi gà trống hả anh? Tôi cười: "Có rất nhiều giai thoại về nguồn gốc của tên gọi đó, anh không nhớ hết. Chỉ nhớ mỗi chuyện này: Tại cảng Boston, Hoa kỳ có ông chủ quán có nuôi một con gà trống và ông rất yêu quý nó. Cô gái con ông chủ quán yêu một chàng trai nghèo khổ nhưng không được bố đồng ý bèn giấu con gà trống yêu quý của bố đi. Ông bố treo giải ai tìm thấy con gà thì sẽ gả con gái cho. Tất nhiên anh người yêu cô gái là người mang con gà đến lĩnh thưởng. Trong tiệc đám cưới, cô con gái mừng quá, đổ lẫn lộn các loại rượu vào nhau rồi nhổ đuôi gà cắm vào ly mời mọi người. Khách khứa reo ầm lên: Viva cocktail và thế là cocktail ra đời."

Em nhăn mũi: "Ai lại lấy lông gà cắm vào ly. Mà lại là lông đuôi nữa chứ! Mất vệ sinh quá!"

Tôi nheo mắt hóm hỉnh nhìn em cười: "Tất nhiên bây giờ không ai cắm kiểu đó nữa. Mất vệ sinh và mất khách. Bởi vì… thường thì khách sành điệu và lịch lãm mới thích uống cocktail. Như anh và em chẳng hạn."
Em cười, nguýt tôi một cái, hai con mắt có đuôi. Tinh nghịch, em nhấp một ngụm trong ly của mình, lại hút một chút trong ly của tôi với vẻ tò mò và háo hức. Chỉ lát sau hai má em đã hồng lên.
Tôi bảo: "Ly cocktail của em có rum, còn của anh là Black Russian, có vodka. Em không quen uống rượu, đừng uống ly của anh, rượu nặng lắm, say đấy."
Em dẩu môi: "Nhưng em muốn uống chung với anh." Với vẻ lí lắc, em tiếp tục luân phiên nhấm nháp cả hai ly cocktail, rồi hớn hở bảo: "Em vừa được uống hai loại cocktail vừa biết được vị của hai loại rượu khác nhau. Nhưng ly của em vẫn ngon hơn". Tôi hiểu vì sao em nói vậy: ly của em rượu nhẹ và dễ uống lại có nước chanh là thứ em thích. Chứ đã nhiều lần uống ở đây, tôi thấy các loại cocktail ở đây đều rất ngon.
Tôi cũng bắt chước em, nút nhẹ từng ngụm nước ngọt thơm và nồng nàn trong ly của em, nghe phảng phất vị môi thơm thiếu nữ. Thong thả từng chút một, tôi tận hưởng từng giọt cocktail trong chiếc ly bé nhỏ mà như đong đầy cả hạnh phúc của thế gian này. Hương vị chanh trong ly cocktail Daiquiri của em gợi nhớ câu hát:


Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó
Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt...

Và tôi uống, có cảm giác dường như từng ngụm, từng ngụm nước ngọt ngào đầy men say không chảy vào cổ họng mà đang thấm đẫm và ve vuốt trái tim…Bất chợt, tôi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em, bóp nhè nhẹ rồi nói bâng quơ: "Ước gì mẹ em cũng nuôi và yêu quý gà trống". Em trao tôi một ánh mắt thật nồng nàn: "Ngày mai em sẽ nói mẹ nuôi. Em cũng đang muốn được cắm lông gà vào ly nè!". Nói xong, em khúc khích cười, đôi má càng hồng lên như quả đào chín tới...

Lúc ấy, đắm mình trong hạnh phúc ngọt ngào làm sao tôi biết được có ngày tôi ngồi đây mà không có em? Bây giờ, tiệm đã sửa sang lại đẹp hơn, khung cảnh càng nên thơ. Mặt hồ xanh và êm ả quá, không biết nơi đáy sâu có như lòng tôi đang dậy sóng? Chỗ tôi ngồi sát bên gốc thông già cao vút, gốc cây xù xì, thô ráp nhắc tôi ngày nào bàn tay nhỏ nhắn của em từng vuốt ve lên đó, giờ vẫn còn mang lại chút cảm giác ấm áp nơi bàn tay rã rời của tôi. Từ chiếc loa trên cao, tiếng violon đang réo rắt một bản nhạc cổ điển của Vivaldi, nhưng trong tôi lại cứ văng vẳng lời ca nào nghe da diết:

Đường buồn anh đi bao giờ cho tới
Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài

Bây giờ, em về đâu? Có còn nhớ tôi? Mẹ của em không yêu quý gà trống đến mức đem con gái ra đánh đổi. Tôi cũng không phải chàng trai nghèo khổ nhưng đương nhiên không nhiều tiền lắm của bằng anh chàng người Mỹ hay Việt kiều nào đó mà mẹ em đã nhắm sẵn bên kia đại dương. Cuộc đời không đẹp và giản đơn như giai thoại. Vẫn ly cocktail ngày nào nhưng giờ còn đâu hương vị ngày xưa nữa. Tôi hít một hơi dài, nhìn mông lung ra phía xa, nhìn mà chẳng thấy gì ngoài bóng dáng em trong tâm tưởng. " Bà già của anh ơi, từ ngày không em anh hụt hẫng và chới với lắm, em biết không? Anh trở thành nát rượu, còn mẹ thì nát ruột nát gan vì anh. Cũng may là anh đã biết dừng lại đúng lúc. Nhưng ngày nào anh còn lên Đà Lạt, thì anh còn ghé đến nơi này, còn uống cocktail và nhớ về em, bà già ạ."

"Em châm thêm trà cho anh nhé?", giọng Bắc nhẹ nhàng của cô bé phuc vụ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Cô bé đang mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt lánh đen dường như có chút quan tâm pha lẫn tò mò. Tôi gật đầu, cười đáp lại. " Em là sinh viên?", tôi gợi chuyện. "Dạ, em học Đại học Đà Lạt. Nhưng mai em thi xong là về quê ăn Tết, không được thấy cảnh hồ Xuân Hương lúc không có nước trông như thế nào anh ạ". "À, hèn chi anh thấy người ta xả nước qua đập. Hồ sẽ cạn khô, Đà Lạt sẽ mất đẹp. Tiếc thật!". Cô bé nói như an ủi tôi: "Nước hồ xả cạn đi rồi lại đầy thôi mà anh". Ừ, nước cạn rồi nước lại đầy. Ly cocktail uống hết, lại pha ly khác. Muốn nó có màu gì, vị đắng hay ngọt là do ở tay người thôi. Tôi gật gật đầu, mỉm cười tỏ vẻ cảm ơn trước khi cô bé quay đi. "Bây giờ anh không còn giận em, chỉ nhớ em thôi. Ước gì ngày nào được gặp lại em, sẽ pha cho em ly cocktail Thanksgiving với nhiều chanh. Bởi vì sao em biết không? Để cảm ơn Chúa đã cho anh được gặp em và có những giây phút đẹp đẽ bên em. Chúc bà già của anh hạnh phúc và không còn khóc nhè như ngày xưa nữa", tôi thầm chúc, miệng mỉm cười mà thấy mắt hơi nhòe đi. Những cành liễu đỏ mềm mại, rũ mình tha thướt trên hai vai tôi như an ủi, chở che. Một làn gió lướt qua, vài cánh đỗ quyên màu hồng tươi lìa cành, rơi trên nền cỏ ngát xanh. Không hiểu sao cái màu hồng tươi của những cánh hoa lạc loài ấy cứ hút lấy anh mắt tôi một lúc lâu. Ngồi nán thêm một lúc, ngắm những cô bé phục vụ chạy đi chạy lại đón khách, miệng cười niềm nở dù nét mặt không giấu được vẻ mệt mỏi, tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Cuộc sống với muôn mặt những mảnh đời vẩn cứ tiếp diễn. Và tôi cũng phải như vậy. Tôi đứng lên, gật đầu chào cô bé phục vụ dễ thương. "Tạm biệt Mei Xuân Hương, nơi lưu dấu kỷ niệm của tôi. Hẹn gặp lại", tôi thì thầm và thong thả bước đi. Ngoài kia trời đã bắt đầu hửng nắng…

4 tháng 1, 2010

Nụ cười và bông hoa


"Nhất phiến hoa phi giảm khước xuân"
Khúc Giang- Đỗ Phủ
(Mỗi cánh hoa rơi cũng làm giảm đi vẻ đẹp của mùa xuân).

Hoa là thứ quà tặng duyên dáng nhất mà tự nhiên mang đến cho con người. Ngắm hoa mang lại cho ta cảm xúc thư thái, thanh tao và thoát tục. Vẻ đẹp của những bông hoa là một vẻ đẹp rạng rỡ, tươi sáng và yêu kiều mà không một bàn tay nào, dù tài hoa, khéo léo và tinh tế đến đâu có thể bắt chước được. Có loài hoa e ấp làm duyên, có loài hoa rạng rỡ phô bày nét lộng lẫy, kiêu sa, có loài hoa khiêm nhường chỉ đợi lúc đêm về mới dịu dàng tỏa hương:
Bên mái trăng non, đêm quá nửa;
Muôn hương vườn ngậm cánh mong manh
Gió mơ, lá ngủ, sương đi lãng
Bẽn lẽn quỳnh hoa hé ý trinh.
(Trinh trắng-Đông Hồ)
Còn gì hồn nhiên và vô tư hơn những bông hoa. Hoa là biểu tượng của cái đẹp và sự tinh khiết. Hoa còn là sứ giả của tình yêu. Mượn lời hoa, người ta có thể "nói" lên được những điều mà đôi khi họ ngại ngần không dám ngỏ với người mình yêu thương. Cho dù khoe hương sắc giữa chốn đông người hay âm thầm nở tràn trề nơi rừng vắng, lũng sâu, hoa vẫn sống hết mình dẫu biết số phận ngắn ngủi:
Hảo hoa vô bách nhật
Nhân thọ vô bách tuế Nguyễn Du
(Hoa đẹp chẳng được trăm ngày
Người thọ không đến trăm tuổi)
Chính vì ngắn ngủi nên lại càng trân quý. Một cách giản dị mà mạnh mẽ thiên nhiên nói với ta về giá trị của hạnh phúc, của niềm vui và sự an lạc. Hãy ngắm đóa hoa kia, từng cánh, từng cánh mịn màng đọng những giọt sương long lanh trong nắng sớm để thấy lòng lâng lâng một niềm vui mới:
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay
(Trịnh Công Sơn).
Nụ cười và bông hoa. Nụ cười cần thiết cho tâm hồn như thế nào thì những bông hoa cũng cần thiết cho đời như thế ấy. Một sức khỏe tốt, một mái ấm tràn ngập tình thương yêu, một bữa ăn nóng sốt, một nụ cười trên môi và một bông hoa trên bàn, chừng ấy có lẽ đã đủ tạo nên cái gọi là hạnh phúc. Chợt nhớ câu thơ "Nhân diện đào hoa tương ánh hồng" của Thôi Hộ, câu thơ thật đẹp nói về hoa và người. Trong thơ Việt Nam có một loài hoa - dù chỉ là loài hoa rừng không tên, đã trở thành "bất tử" với những vần thơ cũng tuyệt diệu và duyên dáng không kém của Quang Dũng:
Người đi châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.
(Tây tiến)
Cái hình ảnh "trôi dòng nước lũ hoa đong đưa" ấy không hiểu sao cứ vấn vương và ám ảnh mãi trong ta từ thuở mới vừa biết mộng, biết mơ cho đến tận bây giờ? Đây, chỉ một bông cỏ nhỏ nhoi trong một bài thơ vỏn vẹn hai câu của Nguyễn Bính cũng đủ nói lên cái ám ảnh của một tâm tình đầy hoài vọng:
Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em…
Hoa nở rồi hoa tàn. Thời gian cứ qua đi nhưng ký ức của một thời hoa bướm thì mãi còn lưu dấu và bất chợt một ngày quanh ta đầy ắp nỗi tiếc nhớ khôn nguôi:
Hoa và trái một đêm nào thức dậy,
Nghe mộng đời xao xuyến giấc xuân xanh...
Anh sẽ nhắc trong những tàn phai ấy,
Ðêm hoàng-lan thơm đến ngọt vai mình,
Ai sẽ biểu trong một lần trở lại,
Hoàng-lan xưa còn nức nở hồn anh .
(Mộng đời-Trần Dạ Từ)
Hoa thì vô tư nhưng con người thì đầy những toan tính vụ lợi. Chính vì vậy mà họ tự tạo bi kịch cho chính mình. Từng có một vương triều sụp đổ vì một loài hoa; một đất nước khác điên đảo vì chính loài hoa ấy (1) Trong những ngày này thành phố mù sương đang khoe mình lộng lẫy với muôn loài hoa tươi thắm. Những "không gian hoa" tạo thành những tấm thảm hoa khổng lồ vô cùng tươi đẹp. Hoa níu chân người, hoa mê hoặc ánh mắt, hoa mơn man những trái tim biết yêu cái đẹp...
Ngồi ở Mei Xuân Hương, khách có được một góc nhìn rất đẹp và thuận lợi để ngắm nhìn hầu như toàn bộ hoạt động nhộn nhịp ở cái "không gian hoa" bên hồ này. Từng dòng người, xe nườm nượp đổ về, không khí rộn rã, náo nức hơn cả Tết Nguyên đán. Đây là ngày hội của hoa mà cũng chính là ngày hội của người. Những festival hoa như thế này cho thấy vị trí ngày càng quan trọng của hoa trong cuộc sống. Có lẽ chưa bao giờ hoa được trân trọng đến thế. Phải chăng như chàng thi sĩ Rimbaud của nước Pháp, bây giờ càng nhiều người hiểu và đặt niềm tin nơi hoa? (2)
Tuy không đa cảm như nàng Lâm Đại Ngọc khi xưa từng nhặt những cánh hoa tàn đem chôn, thi gia Đỗ Phủ cũng từng hạ bút: "Một cánh hoa rơi cũng làm giảm đi vẻ đẹp của mùa xuân". Cần cảm nhận tinh tế được đến mức ấy, để càng nâng niu, giữ gìn từng bông hoa, giữ mãi mùa xuân cho thành phố thân yêu này.
Ngoài kia, từng dòng du khách bất tận vẫn đang đổ về thành phố ngàn hoa. Bất chợt, bỗng muốn hòa mình vào làn sóng người đông đúc ấy, cùng mở lòng ra để ngắm hoa, thưởng hoa và sống trọn vẹn, hết mình như những bông hoa tràn đầy sức sống kia.

(1) Một trong những vương triều của đế quốc Ốt tô man (Thổ Nhĩ Kỳ) đã sụp dổ vào thế kỷ 17, một phần vì quốc vương quá mê hoa tuy lip mà chểnh mảng việc trị nước, phần vì đã đưa ra những chính sách sai lầm, Vào những năm 1634-1637, cả đất nước Hà Lan như phát cuồng vì hoa tuy lip lửa- một loại hoa tuy lip trắng có những đường vân đỏ rực như ngọn lửa. Một củ hoa loại này có giá 10 000 florin, trong khi lương trung bình của một công nhân chỉ là 300 florin/năm. Vào lúc đỉnh điểm - năm 1637, một cây hoa tuy lip lửa có giá tương đương một tòa dinh thự 15 triệu đô la! Nhiều người đổ xô đầu tư vào hoa tuy lip để kiếm lời. thế nhưng sau đó giá hoa tuột dốc. Rất nhiều người Hà Lan phá sản trong vụ này. Người ta đổ tất cả tội lỗi lên đầu hoa tuy lip, đập phá nó vì cho nó là một loài hoa ma quỷ!)

(2) "Xác thịt, cẩm thạch, hoa, Vệ nữ, ta đặt niềm tin nơi các ngươi "-Soleil et Chaire- Rimbaud)

30 tháng 12, 2009

Nơi truyền hơi ấm cho nhau


Ai đã từng ở Đà Lạt lâu năm không thể nào quên cái lạnh xưa kia của thành phố sương mù. Cái lạnh của một thời, khi mà sáng sớm sương giăng trắng đục, là đà phủ trên vai người như những tấm khăn voan huyền ảo, đến nỗi người đi sau chừng vài mét chỉ thấy thấp thoáng ẩn hiện bóng người đi trước, tưởng chừng như ta - người đang trôi trong mây, tưởng chừng chỉ cần giơ tay ra là có thể vốc được từng nắm, từng nắm cái không còn biết nên gọi cho chính xác là sương hay là mây ấy nữa (*)
 Ngày nay, vì nhiều nguyên nhân. đáng tiếc là khí hậu Đà Lạt đã nóng hơn trước. Nhưng điều đó cũng đã xảy ra với nhiều nơi khác. Thế nên, để tránh cái nóng bức phương Nam, hay cái nắng cháy da miền Trung, du khách vẫn đến Đà Lạt để tìm kiếm và "thưởng thức" cái lạnh của thành phố cao nguyên.

Tôi ngồi ở một góc quán Mei đã gần tiếng đồng hồ. Có lẽ phải ngồi ở một nơi “cửa ngỏ” như thế này mới tận mắt thấy lượng khách đến Đà Lạt đông đảo như thế nào.  Quán Mei là cách gọi ngắn gọn nhưng gần gũi mà tôi thấy thích hơn cái tên Mei Xuân Hương trang trọng. Vừa hớp từng ngụm actisô nóng hổi tôi vừa quan sát khách lại qua. Cứ vài phút lại có khách bước vào quán, và thỉnh thoảng lại có từng đợt hàng chục khách ùa vào  làm không khí quán thêm tấp nập, có lẽ họ đi du lịch theo đoàn.  Chắc hẳn vì vị trí đắc địa của Mei Xuân Hương - nằm ngay giữa trung tâm thành phố lại ở ngay cạnh hồ Xuân Hương long lanh mây trời nên khách không thể không ghé vào. Chỉ cần rời đường phố ngập nắng vài bước chân để bước vào quán Mei là khách đã cảm thấy như lạc vào một vùng khí hậu nào khác. Những gốc tùng, cành thông xanh um vươn cao, những nhánh liễu đỏ dịu dàng rủ thấp, che rợp cả một góc trời thanh khiết, lành lạnh riêng biệt. Đó đây, những cặp tình nhân ngồi sát bên nhau như để truyền hơi ấm cho nhau. Các cô gái mặc áo khoác dầy, không ít người choàng những tấm khăn thướt tha như những cánh bướm xinh đẹp, thỉnh thoảng lại nũng nịu tựa đầu vào vai người yêu, tiếng cười con gái trong vắt lan xa làm dịu lại một khoảng không gian buốt giá.

Như cây cỏ, hoa lá quanh đây, mặc cho tiết trời lạnh giá, vẫn mơn mởn xanh tươi khoe hương, khoe sắc, con người nơi đây cũng vậy. Vào những ngày lạnh nhất trong năm này, không những khách có dịp làm điệu mà cả nhân viên của Mei cũng diện áo khoác, áo len, khăn len, thậm chí cả những cái mũ bịt tai ngộ nghĩnh. Nhiều người co ro vì lạnh, cổ choàng khăn phu-la một cách điệu đà nhưng tay lại cầm ly ca phê đá hay ly kem lạnh buốt! Dường như người ta muốn cảm nhận và "thấu hiểu" đến tận cùng cái "vị lạnh" ở nơi này. Bên kia đường, hồ Xuân Hương chỉ cách nơi khách ngồi chừng 10 mét, mặt hồ vẫn vô tư gợn sóng; gió từng cơn lướt qua đem thêm giá buốt khiến nhiều người rùng mình.

Đêm xuống, ánh đèn thành phố làm cho mặt hồ càng thêm lung linh huyền ảo và trời càng thêm lạnh. Thế mà, khách vẫn không về. Thỉnh thoảng, lại một cặp nam nữ tình tứ khoác tay nhau bước vào, quần áo khá mỏng manh không đủ ấm, có lẽ do bắt đầu cuộc du ngoạn khi trời còn ấm. Miệng xuýt xoa kêu lạnh, vừa hớp xong vài ngụm trà nóng, cơ thể vừa tìm được chút hơi ấm, có người bảo phục vụ mang đến một ly cà phê nóng bốc khói thơm ngát nhưng cũng có người lại gọi ngay ly cà phê đá với thật nhiều những viên đá nhỏ! Phải chăng khách muốn thử thách khả năng chịu đựng của mình hay muốn lưu lại một kỷ niệm đáng nhớ vì người xứ nóng mấy khi được nếm "hương vị" đặc biệt này:

Trời đất tan ra thành thuỷ tinh
Một bàn tay ngọc đẫm hương trinh
Âm thầm mơn trớn bên đôi má
Hơi mát đê mê chạy khắp mình.
                     (Đà Lạt đêm sương-Quách Tấn)

Trời về khuya. Sương càng xuống nhiều. Lúc này thì không chỉ là "hơi mát đê mê" mà cái lạnh đã ngấm vào từng lỗ chân lông, không chỉ có "tơ liễu run trong gió" mà nhiều người đã bắt đầu run vì lạnh, run nhưng miệng mỉm cười, run nhưng lòng lại ấm…
                                      ***
Trong tĩnh lặng và cái lạnh mơn man trên da thịt, người ta  thấy lòng lắng xuống và những cung bậc tình cảm như những sợi tơ tinh diệu khẽ rung lên, ngân nga mãi trong tiềm thức. Những cảm nhận tinh tế đôi khi bị vùi lấp đi giữa ồn ào bụi đường phố xá hay nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, giờ đây bất chợt dậy lên da diết cùng sự cồn cào của cái lạnh. Lạnh để thèm khát một vòng tay yêu thương. Lạnh để một bàn tay tìm kiếm một bàn tay. Lạnh để mỗi nụ cười như một mặt trời tí hon trên môi người ấm áp.
Dường như từ đâu đó, có tiếng thầm thì của trái tim nhắc nhớ về niềm vui và nỗi buồn, sự cô đơn và lòng khao khát được sẻ chia, nhắc người với người cần trao nhau nhiều hơn nữa những chân thành yêu thương.

.

20 tháng 12, 2009

Hand in Hand - vở ba-lê tuyệt vời của cặp nghệ sĩ khuyết tật


“Tôi đã khóc vì không có giày để đi, cho đến một ngày tôi nhìn thấy những người không còn chân để mang giày”- Hellen Keller

Từ khoảng tháng 8 năm 2007, một video clip múa ballet mang tên “Hand in Hand” của một cặp nghệ sĩ khuyết tật người Trung Quốc đăng trên Youtube đã làm xúc động hàng triệu người xem. Tờ China Daily viết:
“Hai ngôi sao mới đã chói sáng đầy bất ngờ từ cuộc thi khiêu vũ của CCTV. Hand in Hand, được biểu diễn bởi cặp nghệ sĩ khuyết tật Li Ma Và Zhai Xiaowei, đã làm người xem xúc động vì tài năng và sự cống hiến hết mình của họ.

Cả hai nghệ sĩ đều bị mất một phần thân thể do tai nạn xe hơi; Li Ma bị mất tay phải còn Zhai Xiaowei bị mất chân trái. Phía sau những động tác biểu diễn tuyệt vời làm kinh ngạc người xem là sự tận tụy quên mình vì nghệ thuật.”

Li Ma, 30 tuổi, là con út trong một gia đình công nhân ở Trú Mã Điếm, tỉnh Hà Nam, Trung Hoa. Cô gái xinh đẹp này bị mất tay trong một tai nạn xe hơi năm 1996 khi đang là một diễn viên múa ba lê chuyên nghiệp đầy triển vọng. Khi ấy cô mới 19 tuổi. Người bạn trai khôi ngô từ bỏ cô khiến cô tuyệt vọng và đã tìm cách kết liễu cuộc đời, nhưng may mắn là cha mẹ cô kịp thời cứu được. Tình thương của cha mẹ đã cho cô nghị lực để tiếp tục sống. Cô đã học cách sống độc lập. Cô học và viết chữ Hoa thật đẹp bằng tay trái và làm được nhiều việc kể cả chải mái tóc mà cô đã phải cắt ngắn từ ngang eo thành ngang vai. Cô học nấu ăn, giặt quần áo. Và cô đã mở một hiệu sách nhỏ vài tháng sau đó.
Năm năm sau, Lima được mời tham dự cuộc thi Biểu Diễn Nghệ Thuật Đặc Biệt cho người khuyết tật và đoạt huy chương vàng.

Năm 2002, một thanh niên đẹp trai kém cô 5 tuổi tên là Tao Li, đem lòng yêu cô say đắm, nhưng cô tránh mặt anh vì sợ bị tổn thương lần nữa.
Sau khi cô biến mất ở Bắc Kinh, Tao tìm kiếm cô khắp nơi bất chấp sự phản đối và nhạo báng của cha mẹ cô. Sau cùng anh tìm được cô đang múa tại một quán bar. Từ đó họ không xa nhau nữa. Khi bệnh Sars hoành hoành họ túng quẫn vì các nhà hát đóng cửa. Năm 2004, anh xin được giấy phép làm người đại diện hợp pháp cho cô và cố gắng giúp cô phát triển nghệ thuật biểu diễn độc đáo của cô. Vào một đêm tuyết rơi giá buốt, khi cả hai đang co ro trong một đường hầm chờ sáng để đón xe buýt sau một ngày dài phụ diễn tại một điểm chiếu phim, cô đột nhiên muốn múa trong tuyết với anh.Trước đây cô đã dùng điệu múa của mình để kể cho anh câu chuyện của đời cô, và lần này, anh chợt nhận ra đây chính là tài năng độc đáo của cô.

Tháng 9 / 2005, Li gặp một người thanh niên – Zhai Xiaowei , đang được huấn luyện để dự thi đua xe đạp tại Thế Vận Hội Đặc Biệt cho người khuyết tật. Xiaowei chưa từng múa trước đó. Năm 4 tuổi, anh trèo lên một chiếc xe máy cày ngã xuống và mất một cẳng chân trái . Khi đó bố anh hỏi anh có sợ không vì bác sĩ sẽ cưa chân anh. Cậu bé Zhai Xiaowei không thể hiểu được cuộc đời mình sẽ khác biệt thế nào nên trả lời không. Khi người cha hỏi cậu có sợ những trở ngại và khó khăn trong đời, cậu hỏi lại: Trở ngại và khó khăn là gì? Chúng có ngon không? Người cha cười mà ứa lệ: “Có, chúng giống như những cây kẹo con ưa thích” rồi lau nước mắt trả lời tiếp:
“Con chỉ cần ăn những thứ ấy một lần một miếng.”

Lớn lên Zhai Xiaowei rất lạc quan, giỏi điền kinh và có tính hài hước. Anh thử tập nhảy cao, nhảy xa, bơi, lặn và sau cùng quyết định chọn môn xe đạp. Huấn luyện viên tin rằng anh sẽ dành được 2, 3 huy chương tại cuộc thi Olympic Đặc Biệt của Trung Quốc.
Thoạt đầu Zhai Xiaowei không hiểu làm thế nào anh có thể múa khi anh chỉ còn một chân, vì thế Li mời anh đến xem cô biểu diễn khúc ba-lê “Tay Trong Tay“ với một nam nghệ sĩ khác. Khi xem cô biểu diễn, anh cảm thấy rằng mình đang được xem một tâm hồn mạnh mẽ và thuần khiết biểu diễn tuyệt vời trên sân khấu và đồng ý thử. Li và Tao đối xử với anh như với người em trai và họ sống chung một nhà trong hơn một năm khổ luyện.

Không ai có thể tưởng tượng được những khó khăn và chướng ngại họ phải đương đầu. Anh chưa từng biết gì về múa, trong khi cô lại là người cầu toàn. Với người lành lặn bình thường, cũng cần rất nhiều quyết tâm và kiên trì mới có thể luyện tập và biểu diễn vũ ba lê. Huống chi đây là một bộ đôi khuyết tật? Chúng ta có thể hình dung được những vất vả, gian khó, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống sàn tập của họ. Chỉ một động tác buông (drop) cô xuống, thật đáng kinh ngạc và ngưỡng mộ, anh đã làm cô ngã trên sàn cứng hơn 1000 lần.
Để có một bước chuyển qua phải, họ bắt đầu tập lúc 8 giờ sáng và đến hơn 8 giờ tối chỉ tập được một điệu duy nhất.
Tất cả những gì họ làm là luyện tập ngày đêm, từ sáng đến tối từ 8 giờ sáng đến 11 giờ khuya mỗi ngày, dưới mọi thời tiết cho đến khi họ hết sạch tiền vào đầu năm 2007. Tháng tư năm đó, họ đã bước vào vòng chung kết cuộc thi, đã thắng được 7000 đối thủ trong cuộc thi Vũ Ba Lê Truyền Hình Cáp Trung quốc.
Đấy là lần đầu tiên cặp nghệ sĩ khuyết tật này dự thi biểu diễn. Họ đoạt huy chuơng bạc với số điểm là 99, 17, cùng với điểm bình chọn cao nhất của khán giả.

Mời các bạn xem phần biểu diễn độc đáo và đầy xúc động của cặp nghệ sĩ khuyết tật có nghị lực phi thường này với khúc ba lê Tay Trong Tay (Hand in Hand)

10 tháng 12, 2009

Mới chỉ là sự khởi đầu



Thường thì xét đoán lòng can đảm không phải dám chết mà là dám sống (Often test of courage is not to die but to live)-Alfieri Vittorio

Tôi bước vào Mei Xuân hương với tâm trạng thấp thỏm, vừa hy vọng mà cũng đầy âu lo. Khung cảnh đẹp đẽ và nên thơ của nơi này cũng chỉ làm dịu xuống đôi chút chứ không thể xua tan sự căng thẳng trong đầu tôi. Chỉ đến khi người trực tiếp điều hành Mei bảo tôi đã được nhận vào làm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Cho dù vẫn chưa hết lo - lúc này là lo nghĩ về công việc sắp tới, nhưng bên cạnh đó một niềm vui sướng, không, phải nói là niềm hạnh phúc âm thầm nhưng mãnh liệt cứ dâng trào trong lòng tôi. Lúc ấy, bỗng dưng tôi muốn được ôm choàng lấy ai đó hay chí ít cũng được nắm lấy một bàn tay để mà san sẻ niềm vui của mình …
Nếu bạn là một người khuyết tật như tôi, có lẽ bạn sẽ hiểu cảm xúc của tôi. Nếu bạn đã từng trải qua hàng bao năm trời đau đớn vật vã trên giường bệnh mà lòng không nguôi mơ về một cuộc sống bình thường, giản dị như bao người khác, thì bạn sẽ hiểu. Nếu bạn từng gượng đứng lên từ giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết và luôn khát khao được sống những tháng ngày thật sự có ý nghĩa thì bạn sẽ hiểu. Nếu bạn biết rằng thân xác tôi tàn tật nhưng tâm hồn và trí tuệ của tôi còn lành lặn và giàu có hơn so với một số người lành lặn thì bạn cũng sẽ hiểu …Và bạn sẽ không ngạc nhiên trước cảm xúc bồng bột của tôi.

Người đứng đầu Mei là một thanh niên còn rất trẻ nhưng có suy nghĩ khá sâu sắc. Khi tôi hỏi về ý nghĩa của ký hiệu trông như hai vạch song song trên logo của Mei Community do anh tự thiết kế lấy, anh say sưa giải thích: "Đó là hai chữ "m" đâu chân vào nhau. phía trên là Man và phía dưới là Money. Trong xã hội tiêu dùng hiện đại, "Con người" và "Tiền bạc" là hai yếu tố liên quan mật thiết, đôi lúc đối nghịch nhau nhưng rất khó tách rời. Để sống cho ra sống trong thời buổi kinh tế thị trường này không thể không có tiền. Tuy nhiên, tiền bạc có thể giúp ích con người nhưng cũng có thể làm hại con người. Một người dù làm được rất nhiều tiền, thì trước hết phải biết sống như một Con Người đúng nghĩa, phải đặt Con Người đứng trên đồng tiền, phải biết khuyến khích và khai thác những mặt tích cực nhất của đồng tiền, bắt tiền phục vụ mình chứ không để mình trở thành nô lệ của đồng tiền. Đó là khía cạnh nhân văn sâu sắc mà Mei Community luôn muốn hướng tới."
 Nghỉ một lát, anh tiếp: "Thời gian vừa qua, Mei Xuân Hương đã tạo dựng được hình ảnh tốt đẹp trong lòng khách hàng và dành được vị trí có thể nói là hàng đầu ở Đà Lạt. Mei Xuân Hương sẽ tiếp tục lắng nghe ý kiến khách hàng nhằm hoàn thiện mình và mang đến cho khách hàng các sản phẩm chất lượng cao nhất, dịch vụ hoàn hảo nhất. Tất cả hãy còn ở phía trước. Những gì Mei đã đạt được vừa qua mới chỉ là bước khởi đầu mà thôi."

Tôi tin những gì anh ta nói. Anh có tư cách để nói những điều ấy, đặc biệt là khi trước đó một phút, anh vừa dang tay thu nhận một người khuyết tật như tôi vào cộng đồng của Mei. Điều đặc biệt ở đây là anh nhận tôi chỉ bằng NIỀM TIN mà không cần biết trình độ học vấn hay bằng cấp của tôi là gì. Tôi biết, người có tầm (nhìn) thì có lẽ có nhiều nhưng người vừa có tầm và có tâm thì …xưa nay hiếm. Tôi không dám lạc quan là người thanh niên còn quá trẻ này có được cả hai điều đáng quý ấy, tuy nhiên lòng tôi vẫn tràn đầy hy vọng. Bởi vì ít ra cho tới giờ phút này tôi đã có một cơ hội khi mà còn rất nhiều người khuyết tật đầy nghị lực nhưng vẫn phải chịu một cuộc sống buồn tủi, đắng cay vì xã hội từ chối họ. Cách đây không lâu, có một vị giám đốc hứa nhận tôi về làm việc tại doanh nghiệp của ông nhưng sau đó lại đổi ý, để lại cho tôi biết bao thất vọng và hụt hẫng.

Cuối cùng, sau bao năm dài chạy Marathon-một cuộc chạy Marathon của sự chịu đựng và lòng kiên trì, giờ đây tôi đã về đến đích. Nhưng tôi hiểu cuộc sống là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ, những cái đích khác vẫn đang chờ tôi bước lên, tôi phải tiếp tục đi tới, không chỉ bằng ý chí và nghị lực mà còn bằng cả trái tim khao khát sự đổi mới và tự hoàn thiện bản thân mình. Nick Vujicic, chàng thanh niên bẩm sinh không tay không chân người Úc gốc Serbi đã từng nói: Tôi không có khả năng để thay đổi thế giới này, nhưng nhờ ơn Chúa tôi muốn thay đổi thế giới của hàng ngàn con người (I may not be able to change the world, but by God's grace I want to change the world of thousands of people). 
Tôi không đủ sự tự tin và khả năng để làm được những điều phi thường mà Nick đã làm. Tôi vẫn còn phải cố gắng rất nhiều để tiếp tục chiến thắng chính bản thân mình bởi vì sức khỏe của tôi không được tốt. Nhưng với lòng khao khát được làm việc và với sự kiên trì chưa bao giờ cạn, tôi tin mình sẽ làm được những gì mình mong ước. Người ta đã cho tôi cơ hội, vấn đề chỉ là tôi có biết nắm lấy cơ hội ấy hay không mà thôi. Với tôi, giờ đây cũng mới chỉ là sự khởi đầu.



1 tháng 11, 2009

My Love - Westlife

.
My Love

An empty street,
An empty house,
A hole inside my heart,
I'm all alone and the rooms are getting smaller
I wonder how,
I wonder why,
I wonder where they are,
The days we've had,
The songs we've sang together(oh yeah).
And oh my love,
I'm holding on forever,
Reaching for a love that seems so far,
Chorus:
So I say a little prayer,
and hope my dreams will take me there,
where the skies are blue to see you once again,
My love,
overseas from coast to coast,
to find the place I love the most,
where the fields are green to see you once again,
My love.
I try to read,
I go to work,
I'm laughing with my friends,
but I can't stop to keep myself
from thinking(oh no)
I wonder how
I wonder why
I wonder where they are
the days we had, the songs we sang together(oh yeah)
And oh my love
I'm holding on forever, reaching for the love that seems so far
Chorus
To hold you in my arms,
To promise you my love,
To tell u from my heart
What I'm thinking of
Reaching for the love that seems so far
Em yêu

Một con đường không bóng người
Một ngôi nhà quạnh hiu
Một nỗi trống vắng trong trái tim
Căn phòng như càng nhỏ hơn trước nỗi cô đơn
Tôi tự hỏi như thế nào
Tôi tự hỏi vì sao
Tôi tự hỏi ngày xưa ấy đã về đâu, ngày mà ta còn có nhau ? Về đâu bài ca mà ta đã hát cùng nhau?
Và tình yêu của tôi
Tôi vẫn mãi ấp ôm
Với tay mong tìm một tình yêu dường như đã quá xa vời.
Thế nên tôi nguyện cầu
Và hy vọng giấc mơ sẽ đưa tôi đến nơi tôi sẽ lại gặp em dưới một bầu trời xanh thắm

Tình yêu của tôi,
Băng qua đại dương
Để tìm thấy nơi tôi yêu quý nhất, nơi tôi sẽ lại gặp em giữa những cánh đồng xanh ngát,

Tình yêu của tôi.
Tôi cố đọc
Và làm việc,
Tôi cố cười đùa với bạn bè nhưng tôi không thể bắt mình ngừng suy nghĩ về em.
Tôi tự hỏi như thế nào
Tôi tự hỏi vì sao
Tôi tự hỏi ngày xưa ấy đã về đâu, ngày mà ta còn có nhau ? Về đâu bài ca mà ta đã hát cùng nhau?
Và tình yêu của tôi
Tôi vẫn mãi ấp ôm
Với tay mong tìm một tình yêu dường như đã quá xa vời.
Ôm em trong vòng tay
Trao lời hẹn ước
Thổ lộ tấm chân tình
Với tay mong tìm một tình yêu dường như đã quá xa vời.

14 tháng 10, 2009

Thơ cho một giòng sông


Một chiều gió núi qua sông
Chút hương nhè nhẹ cho lòng bâng khuâng
Chập chờn ước nguyện phù vân
À ơi, ru lấp tình trần quạnh hiu
Bây giờ chiều đã sang chiều
Cây đa bến cũ thuyền theo sông về
Gió từ lạc bến sông mê
Ngẩn ngơ quên một lối về, sông ơi!
Lạy trời sóng cả yên rồi
Gió đi để lại ngàn lời mến thương
Ai về gánh nước sông Tương
Cho xin một giọt tỏ tường lòng nhau

13 tháng 10, 2009

When You Tell Me That You Love Me - Westlife

.
-->
When You Tell Me That You Love Me

I wanna call the stars down from the sky

I wanna live a day that never dies
I wanna change the world only for you

All the impossible I wanna do

I wanna hold you close under the rain
I wanna kiss your smile
And feel the pain.
I know what's beautiful
Looking at you
In a world of lies you are the truth

And baby
Everytime you touch me 
I become a hero
I'll make you safe no matter where you are and bring you everything you ask for 
Nothing is above me.
I'm shining like a candle in the dark

When you tell me that you love me
I wanna make you see just what I was
Show you the loneliness


And what it does you walked into my life
 To stop my tears
Everything's easy now
I have you here.
And baby
Everytime you touch me
I become a hero I'll make you safe
No matter where you are
And bring you everything you ask for
Nothing is above me
I'm shining like a candle in the dark
When you tell me that you love me
............
In a world without you I would always hunger
All I need is your love to make me stronger
Khi Em Nói Rằng Em Yêu Anh

Anh muốn gọi xuống những vì sao
nơi trời cao xanh thẳm
Anh muốn sống những tháng ngày vô tận
Muốn biến đổi cả thế gian này
Chỉ để dành riêng cho em
Tất cả những gì khó khăn nhất
Anh vẫn muốn làm vì em
Anh muốn ôm chặt em dưới cơn mưa
Anh muốn hôn nụ cười em tươi tắn
Và sẻ chia cả nỗi đớn đau.
Anh hiểu đẹp là gì
Khi ngắm nhìn em.
Trong thế giới đầy dối gian này
Em chính là chân lý.
Và em yêu, 
mỗi khi có em bên anh
Anh trở nên vô cùng mạnh mẽ
Anh sẽ che chở cho em dù em ở nơi đâu
Sẽ mang cho em tất cả điều em muốn
Anh có thể vượt lên tất cả
Cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu

Khi em nói rằng em yêu anh
Anh muốn làm cho em thấy được
Hình ảnh của chính anh thuở trước
Thấy được nỗi cô đơn giá buốt
Từng ngự trị trong trái tim anh
Nhưng em đã bước vào cuộc đời anh
Để lau khô đi những giọt nước mắt
Mọi thứ đều trở nên có thể
Vì đã có em bên đời anh
Và em yêu, 
mỗi khi em kề cận bên cạnh
Anh trở nên vô cùng mạnh mẽ
Sẽ che chở em, dù em ở nơi đâu
Sẽ mang cho em tất cả những điều em muốn
Anh có thể vượt lên tất cả
Cháy hết mình như ngọn nến suốt đêm thâu
Khi em nói rằng em yêu anh.

Nếu thế giới này vắng bóng em
Anh sẽ luôn khao khát
Tất cả những gì anh mong muốn
Là tình yêu của em
Bởi đó chính là nguồn sức mạnh của đời anh
.