16 tháng 6, 2010

Tản mạn nhân ngày Sinh Nhật Lớn


(Cứ đến ngày 15 mỗi tháng, Mei Xuân Hương tổ chức sinh nhật Big Birthday. Gọi là Sinh Nhật Lớn không phải vì quy mô mà vì đó là sinh nhật chung của những khách hàng thân thiết cũng như một số nhân viên sinh cùng tháng.)

Đêm nay, Sinh Nhật diễn ra đúng vào giữa mùa hè nhưng tiết trời đã dịu mát hơn sau đợt nắng nóng dữ dội của tháng 5. Vì là tháng của World Cup nên Sinh Nhật được tổ chức giữa hai trận bóng. Tất cả các vị khách có mặt cùng chung vui với nhân viên giữa tiếng bình luận vang vang của bình luận viên…

Trời lất phất mưa. Những hạt mưa đêm Đà Lạt nhỏ, nhẹ và dịu đến nỗi không đủ làm ướt tóc. Người ta không nghe được tiếng mưa mà chỉ cảm nhận được cái khoảnh khắc khi hạt mưa chạm vào đôi má hay bờ vai. Những giọt mưa mỏng manh nhẹ vương trên má các cô gái, chàng trai lứa tuổi đôi mươi tràn đầy sức sống không đủ làm họ thấy lạnh.

Trong tiếng mưa thầm thì, ngồi dưới vòm cây xanh mướt không biết tên, chỉ thấy hoa tím nhỏ nhoi đơn sơ từng cánh, từng cánh thỉnh thoảng lìa cành vương trên vai, trên tóc như một nỗi buồn dịu dàng rơi rắc, tôi ngắm những đồng nghiệp nhỏ tuổi đang hân hoan trong niềm vui giản dị.

Chiếc bánh kem thật lớn được tám chàng trai xúm vào khiêng ra giữa quán. Các chàng trai, cô gái vây quanh. Những đôi vai dựa sát vào nhau. Những khuôn mặt háo hức kề sát bên nhau. Những ngọn nến được thắp lên, lung linh trong đêm mùa hạ, hắt sáng trên những khuôn mặt trẻ trung, những ánh mắt lấp lánh ánh lửa.

Một nhóm nhân viên và cả vài vị khách “nhí” đang xúm xít đốt pháo bông. Những cây pháo nhỏ trong những bàn tay đung đưa, vung vẩy, phún lên từng đóa hoa lửa như niềm vui đang cháy rực. Những lời chúc tụng trao nhau trong ánh mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ. Rồi trong tiếng reo hò cổ vũ, những cái miệng hồn nhiên cùng chúm môi thổi thật mạnh, cốt sao chỉ thổi một lần mà tắt hết nến…

Bánh đã được cắt ra. Cái bánh lớn đến nỗi chia khắp lượt khách và nhân viên mà vẫn còn nhiều. Từng nhóm nhân viên tíu tít chạy tới chạy lui, vừa ăn bánh vừa vui vẻ đùa nghịch. Một cô bé hai má phinh phính bị trét đầy kem mang cho tôi một đĩa bánh. Tôi mỉm cười cám ơn và chúc mừng sinh nhật của cô. Nheo mắt cười, tôi hỏi: ”Lúc nãy khi thổi nến Hiền có ước mơ gì không?”. Mắt cô bé sáng lên theo nụ cười tươi tắn: “Dạ, có chú ạ”, rồi cô vụt chạy.

Xúc một muỗng bánh nhỏ, cảm nhận vị ngọt ngào của miếng bánh, tôi nhớ lại những gì hôm qua cô bé ấy kể. Vậy ra hôm nay là sinh nhật sớm của cô bé ấy đây. Tuy tổ chức sớm vài ngày nhưng được như vậy là cô bé đã vui lắm rồi, bởi vì sinh nhật gần đây nhất của cô là ngày thôi nôi cách đây đã 17 năm…Nhà thì nghèo mà mẹ lại bệnh, đã nhiều năm cô không mong có được một sinh nhật vui vẻ như các bạn mà chỉ có một ước nguyện: Cầu mong sao cho mẹ được khỏe mạnh. Tôi nhớ khi nói đến đó, nhận thấy ánh mắt cảm thông của tôi, cô bé vội khỏa lấp nét buồn vừa thoáng hiện trên khuôn mặt bằng cách hỏi tôi về ý nghĩa của tục thổi nến ngày sinh nhật. Lúc ấy tôi chỉ giải thích sơ qua và hứa sẽ nói rõ hơn khi có dịp. Với bài viết này trên trang amngj của Mei Xuân Hương, hy vọng cô bé sẽ hài lòng.

Dường như tập tục thổi nến ngày sinh nhật phát xuất từ Hy Lạp. Thời cổ Hy Lạp, người dân rất sùng bái nữ thần mặt trăng Arthemis và mỗi năm đều ký niệm ngày sinh của bà để bày tỏ lòng sùng kính của mình. Vào ngày ấy, trên bàn thờ nữ thần người ta bày một cái bánh hình trứng làm từ bột mì và mật ong, trên mặt bánh có cắm rất nhiều ngọn nến được thắp sáng. Người ta tin rằng tất cả hoạt động của thiên nhiên đang vận hành trong ngọn lửa nhỏ của cây nến. Sáp, tim nến, lửa, không khí hợp nhất trong ngọn lửa đang cháy, linh động và rực rỡ, xoa dịu mà thiêu đốt. Ngọn nến nhỏ bé như tập trung trong mình nó một sức mạnh huyền diệu và bí ẩn. Có lẽ vì vậy nên người ta cho rằng ánh sáng của các ngọn nến tượng trưng cho ánh sáng dịu dàng mà cuốn hút của mặt trăng.
Về sau, mỗi khi làm lễ sinh nhật người Hy Lạp bày lên bàn một cái bánh ga-tô và cắm rất nhiều ngọn nến nhỏ. Rồi sau đó người ta thổi tắt ngọn nến. vì họ tin rằng nếu như người được tổ chức sinh nhật chỉ dùng một hơi thổi tắt được tất cả các ngọn nến mang một sức mạnh huyền nhiệm ấy trong khi thầm gửi đi một ước nguyện thì sau đó ước nguyện của họ sẽ trở thành hiện thực…

Với niềm tin ấy, khi bạn thổi tắt đi ngọn nến nghĩa là đồng thời bạn đã thổi bùng lên những ước mơ. Nếu như bạn chưa tin? Thế thì giờ đây bạn nên bắt đầu tin vào điều đó. Để mỗi ngày bạn còn thấy cuộc sống vẫn đẹp và đáng sống. Để mắt bạn không bớt sáng trong trước những phức tạp của cuộc đời. Dù năm tháng qua đi, dù khó khăn vất vả “hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới, trở thành người mà bạn mong bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn” (*). Bạn hãy tin và mơ vì còn hy vọng là còn có ngày mai. Còn có ước mơ là còn có tương lai.

Thủa hồng hoang lửa thiêng nào đã thắp sáng cho đời? Lửa sưởi ấm bao người để nay đốt lên một ngọn nến như thắp lên niềm tri ân. Cây nến-ngọn lửa biểu trưng cho cuộc đời đầy khát khao được sống, được “cháy” đến tận cùng. Thổi tắt đi để mà được thắp sáng. Như trong truyền thuyết, Phượng Hoàng cháy tan trong lửa để rồi lại được tái sinh.

Bạn ơi! Mỗi ngọn nến là kỷ niệm của từng năm tháng đã đi vào dĩ vãng. Thời gian qua đi nhưng kỷ niệm còn thắp sáng trong tim, dù thất bại hay thành công, vui hay buồn thì kỷ niệm ấy vẫn là của chính bạn, do bạn tự trải nghiệm lấy. Những kỷ niệm thắp sáng cho đời, nếu có thổi tắt đi bằng hơi thở của cuộc sống hiện tại, cũng chỉ tỏ rõ niềm mong ước xua đi những vết thương cuộc đời vào trong bóng tối lãng quên. Để mong thêm một lần nữa được thắp sáng tương lai.

Đêm nay là một đêm đáng nhớ. Một đêm để mai này chợt nhớ về, bạn sẽ còn thấy lại hình ảnh của những bạn bè, đồng nghiệp, của tất cả những người đã cùng chung vui, chia sẻ với bạn những miếng bánh kem ngọt lịm đường sữa và ngọt ngào tình cảm thương yêu. Trong ngày kỷ niệm thời điểm ra đời của mình, tin rằng trong tim bạn tràn ngập lòng biết ơn cha mẹ đã mang bạn đến cuộc đời này, đã nuôi dưỡng, dạy dỗ bạn nên người. Hãy cám ơn cha mẹ đã cho bạn hình hài để bạn luôn được sống trong tình yêu thương…

Mong rằng những sinh nhật như thế sẽ còn tiếp tục để những ngọn nến được thắp lên xua tan bóng tối trong tâm hồn bạn, để những ước mơ đẹp đẽ sẽ luôn được nuôi dưỡng trong tim bạn. Những ước mơ cho một ngày mai tươi sáng hơn, một tương lai tốt đẹp hơn.

Xin cho mỗi chúng ta trở thành từng cây nến thắp sáng tin yêu nơi chúng ta hiện diện. Và xin cho ta có đủ sức mạnh vượt qua bóng tối vây quanh. Cõi đời này, cần biết bao nhiêu những giờ phút lắng đọng của tâm linh để mình soi lấy mình, để cảm nhận “ánh sáng”, vượt qua bóng tối và tìm thấy niềm Hạnh Phúc.

Xin được chúc mừng sinh nhật tất cả mọi người. Dù là khách hàng thân thiết hay nhân viên của Mei Xuân Hương, xin chúc cho ước mơ của bạn sẽ thành hiện thực. Chúc cho mẹ của cô bé Hiền sẽ được khỏe lại. Và xin hãy để mỗi ngày trong đời là một ngày của ước mơ và hy vọng. Hãy tiếp tục thổi nến và thổi bùng lên những ước mơ. Để thấy một ngày lòng ta như thuyền ra biển lớn…

(*) Trích trong cuốn Hạt giống của tâm hồn.

12 tháng 6, 2010

Chiều mưa tháng sáu


Tháng sáu. Trời bắt đầu nhiều mưa. Chiều nay cũng thế, mưa rơi như sương giăng mờ đỉnh núi. Đứng bên cửa kính nhà hàng Mei Xuân Hương, tôi ngắm nhìn những giọt mưa giăng ngang trời và hoa lá nép mình ngả nghiêng trong gió. Ngoài kia, những chiếc bàn trắng trống trơn loáng nước. Những chiếc dù xếp lại như những hình nhân cao gầy co ro. Khách hàng phần lớn đã dời lên lầu, chỉ còn vài người ngồi lại dưới cơn mưa. Trong những ngày mưa như thế này, tuy khách không nhiều nhưng nhân viên phục vụ nơi đây vất vả hơn lúc trời nắng ráo vì phải "chạy" mưa.
Những giọt mưa tinh khiết từ trời cao đang gột sạch những bụi bặm trần gian. Giọt mưa trên lá xôn xao. Cây lá mượt mà xanh ngát. Xa xa thành phố nằm yên bình với những con đường nhỏ vắng xe cộ lại qua. Chợt một cánh chim lạc bầy chấp chới bay trong trời chiều bạt gió. Bỗng nhớ lúc sáng sớm trên đường đi làm, xe đi ngang chợ, thấy một bà cụ tóc bạc phơ, tay xách giỏ co ro đứng bên vệ đường, đôi mắt buồn bã và cô độc mà cũng đầy vẻ ngóng trông. Ánh mắt bơ vơ và mái tóc trắng màu thời gian ấy, không hiểu sao lại hiển hiện trước mắt tôi trong cơn mưa chiều nay. Ôi, những giọt mưa trên lá, xin cuốn trôi đi những bụi bặm đời thường, những đau thương nhọc nhằn, để tóc mẹ già chớp mắt đừng bạc trắng với thời gian...
Chiều nay Peter lại đến, vừa phủi những hạt mưa vương trên áo vừa mỉm cười đáp lại lời chào của mình cũng bằng một câu tiếng Việt: "Xin chào" hơi lơ lớ. Cố gắng trò chuyện với ông bằng tất cả vốn từ tiếng Anh có được, dù cứ lúng ta lúng túng tìm từ, nhưng người đàn ông Thụy Điển cao tuổi và lịch lãm ấy vẫn kiên nhẫn khuyến khích mình nói thêm. Từng gặp nhau đã nhiều lần và chỉ toàn nói chuyện xã giao, hoặc cùng lắm là về Đà Lạt, về con đường sắt răng cưa bị phá đem bán sắt vụn, về những điều khiến thành phố nên thơ này trở thành một Shangri - La-thiên-đường-đã-mất, nhưng không hiểu sao chiều nay Peter hỏi mình rất kỹ về chuyện bệnh tật và tỏ vẻ đầy thông cảm. Trong một chiều mưa như thế này, một câu chào, một bàn tay nắm nhẹ, một ánh mắt quan hoài cho dù là của ai, cũng đủ làm ta ấm lòng và làm dịu đi những ưu phiền...
Rồi cơn mưa cũng ngớt dần và chuyển thành mưa bụi. Giọt mưa chỉ còn nhỏ li ti, phơ phất trên lá, bám vào tóc, vương nhẹ trên má, trên tay như những lời thủ thỉ dịu dàng. Đi thong thả trên con đường vương xác lá, cái lạnh của một chiều mưa phố núi càng làm sâu thêm nỗi nhớ một người ở xa...
Sau cơn mưa, cây lá xanh vời vợi và bên những lối mòn, những đóa hoa mơn mởn nghiêng mình đong đưa trong gió nhẹ. Ngửa bàn tay hứng giọt mưa cuối cùng còn sót lại trên lá, bất chợt nhận ra mình vẫn còn yêu mưa nhiều lắm. Nhớ thuở mười lăm, từng dầm mưa đi lang thang trên đường vắng một mình, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp không dứt trên mũ áo mưa, cứ đi như thế, chỉ để thỏa mãn cái an nhiên tự tại khác biệt với bạn bè đồng trang lứa, mặc kệ những ánh mắt đầy ngạc nhiên của họ...
Trời dần tối. Những cô bé nhân viên hết ca, gọi nhau í ới, chở nhau trên những chiếc xe máy phóng vút qua cổng để về nhà hay chỗ trọ. Cảnh thật bình thường nhưng cũng thật đầm ấm. Một ngày cũ đang qua, nhưng ngày mới rồi sẽ tới, để sống, để làm việc và để yêu thương. Vâng, cũng hy vọng rằng một ngày mai tươi sáng rồi sẽ đến, chỉ cần ta dốc lòng chờ đợi.
Đêm xuống. Đêm cao nguyên lạnh dài mênh mông. Những ánh đèn vụt qua con đường trước nhà hàng. Mặt hồ Xuân Hương bị xả cạn nước như một vũng lầy lẻ loi, ngơ ngác, mặc cho hoa đèn soi bóng sáng lung linh. Đời ta có khi như vũng lầy kia? Vẫn biết đã sống trên đời này là chấp nhận buồn vui, khổ đau và hạnh phúc nhưng lắm khi cứ suy nghĩ vẩn vơ về bệnh tật, về phận người, về những buồn vui bây giờ và cát bụi mai sau. Hôm kia có người hàng xóm gốc Huế vừa mất. Mấy hôm nay tiếng trống "thùng thùng" khi có người đến phúng viếng nghe cứ rền cả tai và nặng trong lồng ngực. Thấy đời mình sao quá chông chênh!
Đời người thoáng còn, thoáng mất mà sao nhiều người cứ mãi sân si? Xã hội bây giờ dường như ngày càng đầy bất trắc, dối trá, lọc lừa, ngày nào đọc báo cũng toàn những tin đâm chém, cướp của, giết người làm người ta thêm mệt mỏi. Cứ phải dặn lòng, hãy rũ bỏ những chán chường kia đi. Dẫu sao thì những cơn mưa mát lành vẫn còn bên ta, cỏ vẫn ngát xanh bên đồi và tình người vẫn còn ấm áp trong tim. Mong sẽ có những tháng ngày thật bình yên dù người thân yêu ở bên ta, hay vẫn đang nghìn trùng xa cách. Hãy thương nhau dài lâu người nhé!
Có những ngày tháng hạ, cây lá se buồn, tôi nguyện lời thì thầm “Lạy trời mưa xuống …”, mưa xuống cho nước đầy và tình người dành cho nhau cũng đầy như nước.

10 tháng 5, 2010

Một ngày


Một ngày Đà Lạt, một ngày là cả bốn mùa. Sớm tinh sương, ngày bắt đầu với làn gió xuân tinh khôi, thoáng làn sương mờ tỏ bóng dáng ai. Trời se lạnh để chợt thèm hơi ấm một bàn tay, để nụ cười e ấp thoáng qua cũng mang lại một trời xuân nồng nàn. Trưa, trời tuôn nắng hạ cho giọt mồ hôi ai long lanh, nắng tràn trề trên lối nhỏ, chiếc lá nằm im hơi giữa một trời vắng gió. Rồi chiều buông níu gọi bước chân thu. Nắng chiều nhuộm vàng không gian trầm lắng để nghe hương thu lồng lộng về trong hơi gió và trong tâm tưởng. Ngắm vẻ đẹp của thu, lắng nghe hơi thở của thu, có cần chăng lời nói? Nồng nàn mà hiu hắt thu đến rồi đi trong lặng lẽ. Khi đêm xuống, mùa đông lạnh lẽo trở về, đốt lên ngọn lửa hồng để suởi ấm, ánh lửa lung linh trên từng gương mặt. Và từng ánh nhìn như đang muốn soi tỏ lòng nhau...tưởng như vừa đốt lên ngọn lửa trong trái tim...

Một chiều sau mưa, đi dưới hàng cây, vài cơn gió thoảng qua...Trên cao, lá reo mừng ca hát, những giọt mưa lá rơi nhè nhẹ, buông mình tan vỡ trên vai, trên tóc, tưới xanh cho đất quê hương. Con đường đẹp quá, dáng cong cong lượn quanh quất núi đồi, nghe chừng đâu đây áo xưa vẫn long lanh màu lụa, tiếng gót chân thiếu nữ còn vang vọng bước kiêu sa. Cây lá vẫn ngát xanh, nhựa sống vẫn đang cuồn cuộn sinh sôi trong từng khoảnh khắc thời gian...Và không gian ươm tình lên đầy trong ngây ngất gió. Chợt nghe tim sóng sánh như ướp đầy men say, giữa hồn từng đợt sóng ngả nghiêng, chơi vơi, vời vợi, mênh mang...

Cơn gió thoảng qua, không khí mát dịu đến mê người, gió đùa vui với từng chiếc lá, lá đong đưa, lăn mình theo gió. Những tia nắng mang đầy sức sống tung tăng bay lượn, gieo làn hơi ấm, reo vang lời gọi tình yêu trong vũ trụ mê say. Đâu đó, có những đôi mắt ngời sáng long lanh trong nắng lụa tinh khôi. Đâu đó, có những nếp nhăn hằn sâu thêm giữa bụi đường nắng gió.

Ngắm và nghĩ để càng thấu hiểu chính cái vô thường là nét đẹp kỳ diệu của vũ trụ, qua sự đổi thay, nghe ra có lời thiên thu réo gọi, thấy cả những cội rễ sâu xa từ quá khứ tỏa về, và cả những hạt giống của tương lai đang dịu dàng hé mở, tất cả, tất cả là những hiện thực nhiệm màu bừng sáng theo từng nhịp thở ta mang.

Mỗi ngày, thức dậy với tia nắng đầu tiên, tất bật, vội vã chuẩn bị để đến nơi làm việc. Ăn vội, có khi đi mà không kịp uống, đôi lúc giật mình nghe trái tim đập dồn dập, căng đau theo từng bước chân vội vã. Con đường đến chỗ làm đi ngang hồ Xuân Hương đang nằm phơi mình trong gió bụi, mỗi lần đi qua lại bùng lên nỗi khát khao mong đợi ngày nước về cho hồ lại tươi xanh. Bên trái là Thủy Tạ, Thanh Thủy, giờ không còn "Thủy" nên trông lạc lõng, chơ vơ đến tội nghiệp. Bên phải là nhà hàng Mei Xuân Hương, có lẽ nhờ ẩn mình dưới đồi thông nên không bị ảnh hưởng nhiều. Thấp thoáng giữa vòm cây xanh, những chiếc dù đỏ vẫn còn duyên dáng lắm.

Mỗi ngày, đến chỗ làm, đón nhận câu chào, nụ cười tươi tắn của những nam nữ phục vụ - những đồng nghiệp nhỏ tuổi như món quà đầu tiên trong ngày, thấy lòng vui hơn. Cả buổi sáng đánh vật với chiếc máy vi tính, với những bài viết, rồi lại chuyển sang loay hoay với những số liệu trong đống sổ sách của cô bé kế toán, trưa nằm ngủ với những chập chờn mộng mị trên sàn gỗ cứng ngắc, trong cái nóng hầm hập từ trên mái tỏa lan, có ngày chưa đến 12 giờ đã đói run người, có ngày 2 giờ chiều mới ăn trưa, một mình, lặng lẽ...Đôi lúc thấy mình hãy còn hạnh phúc hơn nhiều người, nhưng nhiều khi lại thấy mình thật tội nghiệp. Và cảm giác mệt mỏi vẫn thường xuyên đeo đẳng. Chỉ muốn nằm xuống và ngủ, một giấc ngủ bình yên vĩnh viễn không còn thức dậy. Nhưng rồi vẫn phải đứng lên và tiếp tục công việc dở dang.

Mỗi ngày, rời nhà lúc bình minh, quay về khi trời đã tối mịt. Ngày cứ qua đi, tháng cứ qua đi, dẫu biết ở nơi xa kia, em cũng đang khắc khoải đợi chờ giây phút sum vầy, nhưng làm sao biết được còn phải chờ đợi đến bao giờ?

Đôi lúc, giữa chốn đời bụi bặm, lắng nghe tâm hồn dường như đang chai sạn theo tháng ngày, bỗng sợ một ngày mình không còn có thể cảm xúc với nụ cười của nắng, tiếng hát của mưa, lời ru của gió, hoặc có khi chỉ là tiếng thì thầm vô ngôn của sự tĩnh lặng... Sợ mình thờ ơ với một nụ cười, quay lưng trước một cảnh đời cơ cực, nước mắt không còn nhòe mi trước những mảnh đời bất hạnh nhỏ nhoi. Nên phải ngẫm, phải viết, phải trải lòng ra chứ không thu cất lại. Vì nỗi sợ đánh mất mình.

Mỗi ngày chỉ cầu mong bình an cho gia đình, cho mình, cho người ta yêu thương dầu vẫn biết rằng cuộc sống vốn vô thường.

Mỗi ngày là bốn mùa, mỗi ngày là một đời.

.

1 tháng 5, 2010

Thống mà không Nhất


Nhân dịp 30-4, trang web thodia.vn tổ chức cuộc thi viết trải nghiệm về các chuyến du lịch và khá nhiều người đã tham gia. Trong số các lời nhận xét cho bài viết "Sài Gòn 30-4" đã có người đề cập đến vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc. Thiết nghĩ điều đó cũng bình thường, điều đáng nói là có lời comment khác hỏi lại "Thế vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc thì có liên quan gì ở đây?"! Ôi, có liên quan gì ư? Không biết người này có biết lời nhận xét "Ngày 30-4 có triệu người vui cũng có triệu người buồn" của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt không nhỉ? Đã 35 năm trôi qua, thế mà đất nước vẫn còn chia rẽ và cứ đều đặn đến ngày người ta lại tung hô, ăn mừng như thể không biết rằng làm như vậy là càng khiến lòng dân ly tán trong khi họa ngoại xâm phương Bắc đang treo lơ lửng trên đầu. Tổ Quốc đang ở trong tình thế nguy hiểm như thế thì có ích gì mà cứ lo lễ lạt, cứ mê mải gặm nhắm cái men say "chiến thắng" của một cuộc chiến mà sức tàn phá và hủy diệt của nó là kinh khủng nhất trong lịch sử đất nước, cả về mặt nhân mạng lẫn nhân tâm? Ngay cả cho dù đây là cuộc chiến tranh chính nghĩa, cái giá phải trả cho chiến thắng bằng máu xương của hơn bốn triệu đồng bào ngã xuống và bao đau thương mất mát trên mọi nẻo đường Việt Nam có đáng chăng? Có nên vui mừng mãi vậy không?

Hãy lắng nghe những lời này để mà thấm thía nỗi truân chuyên của đất nước và đau nỗi đau thân phận co ro lạc loài của môt dân tộc nhược tiểu:

Gia tài của mẹ

Trịnh Công Sơn, 1965
1. Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ một rừng xương khô
Gia tài của mẹ một núi đầy mồ

Dạy cho con tiếng nói thật thà
Mẹ mong con chớ quên màu da
Con chớ quên màu da nước Việt xưa
Mẹ trông con mau bước về nhà
Mẹ mong con lũ con đường xa
Ôi lũ con cùng cha quên hận thù

2. Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ ruộng đồng khô khan
Gia tài của mẹ nhà cháy từng hàng

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ một bọn lai căng
Gia tài của mẹ một lũ bội tình.


30 tháng 4, 2010

You Must Love Me - Madonna


You Must Love Me

Where do we go from here?
This isn't where we intended to be
We had it all, you believed in me
I believed in you

Certainties disappear
What do we do for our dream to survive?
How do we keep all our passions alive,
As we used to do?
[Bridge:]

Deep in my heart I'm concealing
Things that I'm longing to say
Scared to confess what I'm feeling
Frightened you'll slip away
[Chorus:]
You must love me
You must love me
Why are you at my side?
How can I be any use to you now?
Give me a chance and I'll let you see how
Nothing has changed
[bridge]
[chorus]
Anh Phải Yêu Em

Chúng ta sẽ đi về đâu?
Chốn này không phải nơi ta mong đợi
Mình đã từng có tất cả,
Anh đã tin em và em cũng tin vào anh

Nhưng niềm tin chắc chắn ấy giờ đã nhạt phai
Những gì chúng ta cần làm là cứu vãn giấc mơ của chúng ta
Làm sao để chúng ta tìm lại những đam mê
Một thời bỏng cháy?

Thẳm sâu trong tim em
Đang ẩn dấu những điều mà em khát khao bày tỏ
Em sợ phải thú nhận xúc cảm của mình
Sợ anh sẽ âm thầm ra đi
Anh phải yêu em
Anh phải yêu em
Tại sao anh ở bên em?
Giờ đây, làm thế nào em có thể chứng tỏ mình còn có ích gì cho anh
Hãy cho em cơ hội và em sẽ cho anh thấy rằng
Tình em không hề thay đổi.


16 tháng 4, 2010

All I have to do is dream - Everly Brothers


All I have to do is dream

Dream, dream, dream, dream
Dream, dream, dream, dream
When I want you in my arms
When I want you and all your charms
Whenever I want you, all I have to do is
Dream, dream, dream, dream



When I feel blue in the night
And I need you to hold me tight
Whenever I want you, all I have to do is
Dream


I can make you mine, taste your lips of wine
Anytime night or day
Only trouble is, gee whiz
I’m dreamin’ my life away


I need you so that I could die
I love you so and that is why
Whenever I want you, all I have to do is
Dream, dream, dream, dream
Dream

I can make you mine, taste your lips of wine
Anytime night or day
Only trouble is, gee whiz
I’m dreamin’ my life away

I need you so that I could die
I love you so and that is why
Whenever I want you, all I have to do is
Dream, dream, dream, dream
Dream, dream, dream, dream


Tất cả những gì anh có thể làm là mơ về em

Mơ, mơ và mơ
Mơ, mơ và mơ
Khi anh muốn ôm em trong vòng tay
Khi anh muốn em kề cận bên anh, trao anh vẻ nồng nàn quyến rũ
Mỗi khi muốn có em bên mình anh, tất cả những gì anh có thể làm là
Mơ, mơ và mơ

Khi màn đêm buông trong u sầu
Anh muốn em ôm anh thật chặt
Mỗi khi muốn có em bên mình anh, tất cả những gì anh có thể làm là
Mơ, mơ và mơ

Anh có thể chiếm hữu em, nhấm nháp men say trên đôi môi mật ngọt
Bất kể ngày đêm
Nhưng than ôi! Điều đáng buồn là
Anh đang sống trong mơ mộng mà thôi

Vì em anh có thể hy sinh cả cuộc sống này
Anh yêu em thế đấy và đó là lý do
Mỗi khi muốn có em bên mình, tất cả những gì anh có thể làm là
Mơ, mơ và mơ


2 tháng 4, 2010

BỖNG DƯNG


Bỗng dưng trời đất nhạt nhòa
Nhìn đâu cũng thấy em và... mắt em!
Nhủ lòng thôi cố mà quên
Chao ôi! Nỗi nhớ càng thêm, càng đầy
Rưng rưng tiếc gió thương mây
Làm sao cho trọn mê say, hỡi người
Vành môi héo hắt nụ cười
Câu thơ thả xuống những lời xót xa
Đêm nào bước mộng em qua
Mắt ơi! Xin chớ như là …yêu thương!

10 tháng 3, 2010

CÁI RĂNG KHÔN


Vừa thoát lợi danh tiếng đã đồn
Thói đời khôn dại chết tên suông
Kẻ xưng khôn khéo: e rằng dai;
Người biết dại khờ: ấy mới khôn!
Nghiền nát dưới chân bao trở ngại
Nuốt vào trong bụng tiếng kêu rên
Cắn răng mà chịu bao đay nghiến
Giữ sạch đời ta xác lẫn hồn!

2 tháng 3, 2010

Cà phê Tùng và văn hóa cà phê Đà Lạt


Tục ngữ Thổ Nhĩ Kỳ cho rằng cà phê phải đen như Địa Ngục, phải đắng như Tử Thần và ngọt ngào như Tình Ái (Coffee should be black as Hell, strong as Death, and sweet as Love). Liệu như thể đã đủ để khái quát về cà phê? Bằng ngôn từ làm sao diễn tả được cái sắc nâu đen huyền bí, vị đắng đầy mê hoặc, mùi thơm nồng nàn quyến rũ mà bao người không thể thoát khỏi ma lực kỳ lạ của nó?
.

Bởi thế, khi các quán rượu mọc lên như nấm thì các tiệm cà phê cũng thi nhau mở trên khắp miền đất nước. Ở Đà Lạt cũng vậy. Mỗi tiệm một khung cảnh, một phong cách và hương vị riêng. Nhưng có lẽ, nếu không có khí hậu lành lạnh rất riêng, những cơn mưa thầm thì mà dai dẳng thì uống cà phê ở Đà Lạt cũng chẳng khác biệt gì so với các địa phương khác trên khắp Việt Nam.

Những quán cà phê với những cái tên đầy gợi nhớ sẽ còn tiếp tục mọc lên và dù vô tình hay hữu ý đều góp phần xây dựng nên cái gọi là văn hóa cà phê Đà Lạt. Mà liệu Đà Lạt có tồn tại hay chăng một thứ gọi là văn hóa cà phê? Nhiều người sẽ bảo là có.

Văn hóa là trình độ nhận thức về chính bản thân mình, về xã hội và được thể hiện qua cách giao tiếp, ứng xử hay cách thụ hưởng của mỗi cá nhân. Đó chính là vẻ đẹp của tinh thần cộng đồng, đã trải qua quá trình bồi đắp lâu dài, liên tục, với sự cống hiến của nhiều thân phận, nhiều cuộc đời.

Nếu quan niệm như thế thì Cà phê Tùng có thể xem là một “thân phận” góp mặt từ thuở ban đầu cho đến bây giờ, đóng góp phần công sức to lớn và lâu dài cho văn hóa cà phê Đà Lạt.
Một ngày ghé Cà phê Tùng, quán còn đó,những bức tranh do chính tay ông mua còn đó nhưng chủ nhân đã về cõi khác. Trên vách bên trái là bức Thiếu nữ xanh của Đinh Cường, màu xanh nhung vương lớp bụi thời gian. Vách bên phải là bức Người chơi đàn Guitar của Vị Ý, vẽ hình một người chơi guitar đầu cúi xuống. Phòng trong là bức tranh thiếu nữ với chiếc bandeau màu hồng nhạt của Cù Nguyễn.
Cho đến giờ này, bao nhiêu năm vẫn không gian ấy, màu thời gian ấy, nhưng trước những cơn lốc xoáy biến động của cuộc sống, ai biết được mai này sẽ ra sao?

Cà phê nhiều khi là sự bất chợt. Như một sớm mai dừng chân nơi góc phố, ngồi xuống uống một ly cà phê nơi quán nhỏ ven đường, lúc lắc ly cà phê sánh đặc trên tay, ngẩn ngơ nhìn sắc nâu đen huyền bí, mộng mị với hương thơm quyến rũ ẩn chứa sự mê say...
Rồi một chiều dạo bước bên hồ Xuân Hương chợt dừng chân khi bắt gặp một khung trời thinh lặng ven đường phố xôn xao người lại qua. Chỉ cần băng ngang con đường tấp nập ngựa xe (ngựa thật chứ không phải văn chương), bước vào quán Mei vươn vai rũ sạch bụi đường và tận hưởng sự bình yên lắng sâu trên làn da thớ thịt. Một nơi để lánh xa, để thụ hưởng mà vẫn thấy mình cởi mở và thoải mái trước những câu chào lễ độ, những nụ cười thân thiện, và sự trân trọng thể hiện trong từng cử chỉ, giọng nói của những nhân viên phục vụ.
Đôi khi cạn túi, những quán cóc vỉa hè là điểm dừng chân. Ngồi đấy với cái tự do thong dong và gần gũi của những kẻ “bình dân”. Ai dám bảo những ly cà phê uống vào lúc ấy là không ngon?

Có người cho rằng cà phê là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn, dù là cà phê không đường vẫn cầm muỗng khuấy nhẹ nhàng như khuấy lên những nỗi niềm thẳm sâu giữa hốn mình, khuấy lên, uống từ từ từng ít một như sợ hồn mình cũng cạn theo ly cà phê.
Đùa vui, có bạn bảo: Uống rượu say thì mới quậy, nhưng uống cà phê thì quậy rồi mới say. Tôi phản ứng theo bản năng: Bậy, sao lại quậy rồi mới say? Bạn cười tủm: Thì uống cà phê sữa, đường phải QUẬY mới tan được chứ!

Nói tới rượu, hay chính xác hơn là quán nhậu là nói tới sự nhốn nháo, bất an. Nơi ấy thường xô bồ, nồng nặc mùi rượu thịt quyện với mùi mồ hôi người. Đối lập với nó, quán cà phê là nơi thanh tịnh giúp tâm hồn lắng lại. Như một bản nhạc, con người cũng cần những khoảng lặng cho tâm hồn, khi ấy ta có thể suy ngẫm về những điều mà cuộc sống bon chen bận rộn hàng ngày không cho phép ta nhớ đến. Phải chăng đó cũng chính là lúc ly cà phê bé nhỏ góp phần tạo nên một thứ văn hóa cho đời?