
28 tháng 4, 2009
HỎI EM TÌNH LÀ GÌ?

23 tháng 4, 2009
XIN EM MỘT NỬA
Dẫu tình một thóang hư không
Dám đâu vô thủy, vô chung nửa vời
Nửa hồn chua xót đầy vơi
Thương em đứt ruột, thương tôi bẽ bàng
Nửa đường tình quá gian nan
Em ơi, đã trót đa mang phận người
Nửa thì buồn, nửa lại vui
Bên em chợt thấy cuộc đời đáng yêu
Nửa đời xế bóng cô liêu
Làm sao san sẻ những điều thiết tha?
Nửa muốn gần, nửa muốn xa
Đời chông chênh quá nên ta ngại ngùng
"Đã yêu chẳng có nửa chừng"
Lời em thấm thía tận cùng con tim
Nửa câu cũng nhớ không quên
Cúi xin thâm tạ ân tình mênh mông
Xin em nửa đóa môi hồng
Đêm về ủ giấc phiêu bồng cỏ hoa...
17 tháng 4, 2009
Bạch Lan trong giấc mơ tôi
"We are such stuff
As dreams are made on,
And our little life
Is rounded with a sleep"
(Ta cũng như giấc mộng
Cùng chất liệu dệt thành
Và đời người nhỏ bé
Gói tròn: Giấc chiêm bao )
(Shakespear-The Tempest)
Giấc mộng này đi qua, nhưng giấc mộng khác sẽ đến và hồi sinh. Chỉ có Niềm tin là đáng nuôi dưỡng khi bóng tối vây phủ trên giấc mộng loài người.
(Erich Maria Remarque - A Time to Love, A Time to Die)
Có lẽ là may mắn, nếu còn có những giờ phút lặng lẽ yên bình của riêng mình- niềm bình yên khi những thú vui phù du đã tàn. Có những lúc ta bám víu vào sự nhộn nhịp của những người xung quanh để quên sự cô đơn cùng cực. Mọi cái chỉ tạm giúp ta quên chính ta-hiện thân của nỗi cô đơn, khi ta hoà vào mọi người. Nhưng lúc không còn ai, một mình ta với cơn đau, một mình ta với nỗi buồn sâu thẳm và một mình chợt nghe nỗi niềm nào đó đầy ắp, chống chếnh trong tim. Ôi, những phút tàn tiệc của đời sao luôn mang đến giữa lòng ta một nỗi xót xa kỳ lạ. Một dự cảm mong manh mà bền chặt: Tất cả rồi đều sẽ kết thúc.
Ta vẫn biết mọi điều không thể tính bằng ngày tháng. Thế nhưng lòng vẫn thấy bàng hoàng khi ba mươi năm đi qua như chỉ trong thoáng chốc. Như một giấc mơ. Từng ấy thời gian, từng ấy tháng năm đi về đâu? Đã bao mùa dã quỳ trổ hoa vàng rực rỡ trên những con đường ngày xưa chưa một lần ta trở lại? Mà hoa ơi, dẫu có về thăm lại thì ta biết tìm đâu những đóa hoa vàng của một thời vụng dại? Vậy đấy, ta vẫn cứ khắc khoải với những “bất khả” ở cuộc đời này cho dù biết như thế là vô ích . Ta vẫn mộng và hoài mộng dù biết thế chỉ là phù phiếm ...
Đêm qua ta mơ thấy một nhành lan trắng muốt; những cánh hoa mịn màng trắng trong rung rinh trong gió, màu trắng tinh khiết ấy như khẽ chạm vào và lay động cả trái tim ta. Bất giác một sự ngưỡng mộ và trìu mến khiến ta cúi xuống định hôn vào hoa nhưng môi ta vừa đưa tới thì hoa bỗng lùi xa. Bỗng dưng hoa hóa thành một người con gái xinh đẹp. Da em trắng ngần. Em mặc một bộ quần áo màu trắng, phiêu phất mơ hồ như mây, như sương khói. Khuôn mặt trông nghiêng thanh tú, cánh mũi thẳng, đôi mắt long lanh dõi theo ta như giận, như hờn, như quan tâm, như lưu luyến. Ta chơi vơi giữa một trời huyền ảo, tình mộng ý thơ mà lòng bàng hoàng thảng thốt. Em là ai? Là người con gái của một thuở thiếu thời ta từng thêu hoa dệt mộng? Là nàng tiên của một thời diệu kỳ cổ tích mà ta từng mê say? Em ngồi đó, ngời sáng vẻ trắng trong thánh thiện đến nao lòng khiến tim ta choáng ngợp. Bỗng chốc ta quên đi thân phận vật vờ và chỉ còn thấy hình ảnh của em rực sáng đến từng góc khuất u ám của hồn mình...
Nhưng ... có tiếng thì thầm từ đâu đó nhắc nhở ta rằng giữa ta và em là một khoảng cách mênh mông vời vợi. Là khoảng cách của năm tháng, khoảng cách của một đời ấp ôm nhiều vọng tưởng mà tay trắng vẫn hoàn trắng tay? Hay đó chính là khoảng cách của vô tận thời gian, của vô tận không gian mà trời đất đã sắp bày để ta tìm thấy em trong muộn màng ngang trái? Cả một thời tuổi trẻ của ta đã trôi qua cùng với những năm tháng vật vã, đớn đau trên giường bệnh. Tuổi thanh xuân của em đang bừng nở giữa đất trời bao la. Em- đóa hoa trắng ngần lung linh sắc màu thánh thiện. Ta- chiếc lá úa vàng một ngày cuối đông còn nuối chút nắng chiều sắp tắt! Làm sao ta có thể tới gần em? Làm sao ta chạm được vào em? Làm sao ta có thể biết có mảnh bóng hình nào của mình vương vấn trong đáy mắt em chăng?
Bạch Lan hỡi! Một đời thôi đã lỡ
Tình mênh mông chợt nhói buốt trái tim
Trái tim ta ơi! Sao còn mãi khắc khoải đớn đau đến thế?! Bến nào là bến bờ Hạnh phúc dành cho ta? Vì sao đã mệt nhoài mà lòng còn chưa tìm được chút bình yên? Ta đứng đó mang linh hồn một tượng đá với nỗi đau riêng trong tâm, với mất mát trong hồn, một vết thương có lẽ chẳng bao giờ lành ...
Xưa Trang Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm, tỉnh dậy ngẩn ngơ tự hỏi "Không biết trong mơ Chu hóa thành bướm hay trong mơ bướm biến thành Chu?" Còn ta, ta không cần biết em là hoa hóa thành người hay là người biến thành hoa. Dù là ai em vẫn là kết tinh của tất cả những gì ta khát khao và say đắm...
Giấc mơ ấy phải chăng là một thoáng tự an ủi mình khi được gặp lại những gì trong tâm mình thường luyến nhớ? Ừ, thì ta vẫn hằng nhớ về em đấy thôi, đóa Bạch Lan của ta ơi!
Đã biết chẳng thể trăm năm
Đã biết chỉ là thoáng chốc
Xin nhỏ xuống đôi hàng lệ ngọc
Và cúi xin thâm tạ ơn Đời.
Tạ ơn đời vì còn được nhìn thấy em, còn được mộng về em. Với ta như thế cũng đã là may mắn lắm rồi. Giờ đây sau những thất vọng về sự chật hẹp của lòng người, ta không mong gì hơn là tìm được chút bình yên trong tâm hồn đã mang quá nhiều chua xót. Xin em hiểu cho ta. Và...nếu có thể, xin em một nụ cười tha thứ.
(Đà Lạt – Những ngày mưa đầu mùa)
15 tháng 4, 2009
GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN
Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD
Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “Giết - thời - gian”. Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng.
(sưu tầm)
11 tháng 4, 2009
ĐÓ MỚI LÀ YÊU
Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực? (Theo Internet)
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH..
Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.
Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là bạn cảm thấy MAY MẮN.
Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.
Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.
Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ SAY MÊ
Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.
Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.
Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.
Thế nhưng…
Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.
Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.
Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ?
Nếu có thì đó là YÊU.
20 tháng 3, 2009
CŨNG ĐÀNH

Biết rằng đời chẳng như mơ
Biết rằng chẳng thể mong chờ trăm năm
Cũng đành nhớ trộm thương thầm
Gối đơn lẻ chiếc, dấu nằm lẻ đôi
Phận người-phận cỏ chơi vơi
Nỗi niềm vò xé rối bời trong ta
Đò tình lỡ chuyến thiết tha
Cũng đành ôm chút lụa là dư hương
Dìu nhau qua những yêu thương
Dìu chi qua chốn đoạn trường, Người ơi!
Đau này xin giữ riêng tôi
Sướng vui cầu chúc cho Người trăm năm.
17 tháng 3, 2009
TÌNH YÊU
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark. Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập... Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào?
Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. “Em bị mù mà”- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -”Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không?” Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.
Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày...
Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được. Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của năm tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: “Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé!”. Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc!
- Tôi được bảo vệ? Anh nói thế tức là sao?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn!
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất.
10 tháng 3, 2009
NGÀY XƯA
Em mười sáu tuổi, tôi mười sáu
Ta làm hàng xóm đã lâu rồi
Nhà em có trồng giàn mát mát*
Em thường hái trái ném sang tôi
Em bảo:Ăn đi! Thơm ngọt lắm!
Tôi cười ngượng nghiu ghé răng vào
Mát mát còn xanh, chua như giấm
Nhìn tôi nhăn mặt em... lêu lêu!
Mỗi lúc gặp nhau tôi gọi: "Chị"
Em bĩu môi cười bảo:"Chào em!"
Tôi dại khờ, em càng khờ dại
Mát mát còn xanh vẫn cứ thèm!
Tôi tạc hình em trên phấn viết
Hai lúm đồng tiền khoét nhỏ, to
Em lắc đầu chê: Trông xấu quá
Em véo tôi đau đến... tận giờ!
Bị tôi trêu mãi em ngúng nguẩy
Em bảo giận tôi, mai chẳng sang
Mày chau, mũi hếch, môi cong cớn
Thế nhưng con mắt thì... liếc ngang
Chỉ vu vơ cũng đủ vấn vương
Khi giận, trông em thật dễ thương
Em bảo dễ thương? Thương không dễ!
Cứ thử đi mới biết ...đoạn trường!
Đôi mắt em như cánh sao rơi
Hồn tôi đã lạc bến mê rồi
Thao thức đêm dài tôi dệt mộng
Hai đứa bên nhau đến trọn đời...
Thế mà lâu quá bặt tin nhau
Tôi như đất hạn ngóng mưa rào
Chẳng giận, chẳng hờn mà xa cách
Tôi biết tình em chẳng dat dào
Ôi! Giận mà thương, thương mà giận
Má lúm đồng tiền thuở xưa ơi !
Chẳng biết bây giờ em có nhớ
Chút tình thơ dại đã xa xôi?
Sài Gòn, Trung Tâm CTCH THĐ
(*mát mát:tên gọi khác của chanh dây)
9 tháng 3, 2009
Một ngày bỗng ước mình là cỏ
Em lên thăm anh, niềm vui chưa kịp thỏa thì chuyện buồn đã ập tới. Ta đưa nhau lên đồi, đưa nhau vào ngôi nhà thờ nhỏ tìm nơi nghỉ chân mà ngỡ như hai kẻ trốn chạy đang tìm chốn nương thân. Ngồi bên nhau trong góc giáo đường em dựa vai anh ngủ ngoan như một cô mèo nhỏ sau một chuyến đi dài mệt nhọc. Anh cố nén tiếng thở dài, nhìn lên thánh giá thầm nguyện: "Chúa ơi, chúng con chỉ là hai kẻ ngoại đạo lạc bước đến đây mong tìm chút bình yên trước những bão giông của cuộc đời. Xin Chúa lòng lành hãy ban cho con niềm tin và sức mạnh để vượt qua thử thách này". Rồi lặng yên lắng nghe hơi thở của em, cảm nhận được sự tin cậy vô điều kiện em dành cho anh, cả linh hồn anh trào dâng một nỗi đau vô bờ bến, một nỗi đau không thốt được nên lời.
Em ơi, hãy ngủ ngoan đi nhé! Ngủ cho quên những ngang trái của cuộc đời, ngủ cho nguôi nỗi ngậm ngùi bởi lòng người hoang lạnh, ngủ cho khuây đi nỗi đau này. Ngủ đi em, trong giấc mộng của em sẽ không có những lời cay đắng làm em buồn tủi, ở đó em sẽ cười rạng rỡ và đôi mắt sẽ ngời lên vì hạnh phúc như khi em đón nhận những đóa hồng anh trao. Ngủ ngoan nhé! Cô bé tội nghiệp của anh ...
Em biết không, anh cảm thấy thật sự mệt mỏi sau những gì đã xảy ra. Ngoài kia cỏ trải mượt trên triền đồi nghiêng nghiêng mình đón nắng. Anh chợt muốn nằm lăn ra trên cỏ. Ước gì bây giờ anh cũng là một trong những ngọn cỏ mềm bé nhỏ khép đôi cánh lá nằm kia, ngủ một giấc thật dài, không oán trách, không giận hờn, không buồn tủi. Ai bảo rằng cỏ dại? Cỏ ơi! Chắc chỉ mình cỏ hiểu rằng vì sao có một ngày ta bỗng ước mình là cỏ?...
Rước em lên đồi, hẹn với bình minh
Ðôi chân xinh xinh như tình thôi khép nép
Hãy vứt chiếc dép, bước đi ôm cỏ mềm
Ðồi êm êm, cỏ im im, ngủ yên yên, mộng rất hiền
Giọt sương đêm còn trinh nguyên
Nằm mê man chờ nắng sớm lên, rước em lên đồi tiên
Đồi nghiêng nghiêng, cỏ lóng lánh,
Rồi rung rinh, bừng thoát giấc lành
Trời mông mênh, đồi thênh thênh
Cỏ chênh vênh chờ đôi nhân tình
Rước em lên đồi xanh ! Rước em lên đồi trinh.
Mời em lên núi cao thanh bình
Cỏ non phơn phớt ôm chân mình
Mời em rũ áo nơi đô thành
Cùng ta lên núi cao thanh thanh
Em ơi ! Ðây con đồi dài, như bao nhiêu mộng đời
Nghiêng nghiêng nghe mặt trời yêu đương.
Níu em trên đồi, cỏ thơm mùi sữa
Níu em yêu ngồi trên bãi cỏ non
Giương đôi tay ôm thân tròn ơn mưa móc
Hãy xoã mái tóc, rũ trên vai anh mòn
Ðồi quen quen, cỏ ngoan ngoan, tưởng mơn man làn tóc rối mềm
Rồi nghe thêm lời van xin
Từ trong tim hoặc dưới suối tiên, ngã êm trên cỏ hoang
Trời trong em, đồi choáng váng, rồi run lên cùng gió bốn miền.
Cỏ không tên nằm thênh thang, rồi vươn lên vì ta yêu nàng
Hỡi ôi con đồi ngoan! Hỡi ôi cỏ hồng hoang!
Cỏ xanh đổi sắc theo nhân tình
Mặt trời cũng đang soi tia lành
Cỏ hoang xao xuyến trên ngọn ngành
Ðỏ như trong giấc mơ lung linh
Em ngoan như tình nồng, em bao la mịt mùng
Em thơm như cỏ hồng em ơi!
ĐÀ LẠT - Đêm không ngủ
Ca khúc "Cỏ hồng" của nhạc sĩ Phạm Duy